Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vương Phi Tuổi 13

Vương Phi Tuổi 13

Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu

Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342885

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2885 lượt.

dừng xuống bên cạnh Trần Ti đang há hốc miệng.
Còn chưa đợi Lưu Nguyệt dừng hẳn, Hiên Viên Triệt đã lấy lại tinh thần phi người xuống, nhảy lên chiến mã của Trần Ti, vung cao lợi kiếm trong tay, thét lớn: “Xông lên!”
Hiện tại mười vạn binh mã của Nam Tống vẫn còn chưa hồi thần, đúng là cơ hội tuyệt hảo để xung phong giết địch.
Tiếng thét to phá vỡ chân trời, bắt lấy ngọn gió lớn bay lên, quét đến toàn bộ đại quân Thiên Thần.
“Giết…………” Toàn quân Thiên Thần nhìn được đó là Vương của bọn họ, mục tiêu cho bọn họ chiến đấu thì tất cả đều phấn chấn tột cùng, tình cảm dâng trào mãnh liệt.
Từ trong khiếp sợ phục hồi tinh thần, Hiên Viên Triệt lập tức dẫn dắt đại quân, binh mã Thiên Thần quơ lợi khí trong tay, như mãnh hổ lao tới chỗ mười vạn binh Nam Tống vẫn còn đang ngây dại.
Trơ mắt nhìn thiên thần rơi xuống doanh trại Thiên Thần, dẫn binh mã Thiên Thần phóng đến.
Toàn quân Nam Tống suy sụp sợ hãi.
Thiên thần cũng giúp Thiên Thần, bọn họ sao có thể chống đỡ với lực lượng của thần linh, sao có thể chống đối ý nguyện của thiên thần? Binh mã Nam Tống thật sự không biết xử sự ra sao nữa.
Sức mạnh của tín ngưỡng quả thực rất cường đại; không thể chống chọi thần thánh giáng trần.
Trong mắt Lưu Nguyệt chẳng qua là một lần lượn bình thường đến không thể bình thường hơn, nhưng đây là thời đại của vũ khí lạnh, của thiên quân vạn mã.
Chỉ có thần mới có thể từ trên trời giáng xuống mà không bị thương.
Lại thêm việc hiện tại hậu phương Nam Tống bị huỷ đi, lòng người còn đang sợ hãi, chốc lát binh mã bị tan rã.
Nháy mắt chiến sự nghiêng về một bên.
Trời xanh mây trắng nắng vàng.
Thời tiết nhiều ngày qua đều rất đẹp.
Lưu Nguyệt cũng không có chuyện để làm; nàng vừa mới dừng bước thì Âu Dương Vu Phi đã từ giữa chiến trường vọt lại, vẻ mặt hưng phấn dị thường đưa tay nhận lấy cái tàu lượn.
Lưu Nguyệt lướt qua Âu Dương Vu Phi, tâm tình tốt đẹp cười cười, không nói không rằng ném thẳng cái tàu lượn cho Âu Dương Vu Phi.
Nâng tầm mắt quét qua chiến trường chém giết, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn ngọn độc sơn cao cao cách xa trăm trượng.
Một biển hoả diễm bao phủ, như một cột lửa lớn đứng sừng sững giữa thiên địa.
Màu xanh biếc biến mất, chỉ còn màu đỏ ké của lửa cháy ngút trời.
Khoé miệng lạnh lùng cười, trong mắt Lưu Nguyệt tràn ngập băng lãnh.
Ngọn núi đơn đã bị lửa cháy bao trùm lướt nhanh qua đáy mắt bỗng vang lên vài tiếng nổ lớn.
Khoảng không phía trên đỉnh núi nháy mắt xuất hiện ba luồng ánh sáng màu lam, hình thành nên mấy hình tam giác, tiếng nổ truyền đi rất xa.
Lưu Nguyệt lập tức nhướng mày, mà Âu Dương Vu Phi đang ôm ấp bảo bối trân quý khác thường của hắn cũng cùng lúc nhìn lại.
Ba hình tam giác, tượng trưng cho ba Vương Minh Đảo, cuối cùng truyền tin tức đi.
Tín hiệu cuối cùng dứt khoát truyền ra, đây là tín hiệu nhắn nhở Minh Đảo báo thù cho ba người bọn họ a; lông mày Âu Dương Vu Phi hơi cau lại.
Quay đầu, liếc nhìn Âu Dương Vu Phi một cái liền hiểu được ý nghĩa của ba hình tam giác này từ trong mắt hắn.
Ánh mắt chợt lạnh, đột nhiên nàng lại cười lớn đầy lãnh khốc.
Vẫn là câu nói kia thôi, binh tới thì tướng chặn, nước đến thì đất chống, nếu sợ chết thì nàng đã không phải là Mộ Dung Lưu Nguyệt.
Ba hình tam giác trên không trung lâu sau vẫn không tiêu tán. Gió nhẹ cuốn, lửa ngập trời.
Tâm thần tán loạn, toàn quân Nam Tống tan tác.
Thừa dịp truy kích, Thiên Thần đại thắng.
Bóng tối trùm xuống, những tia sáng yếu ớt nơi chân trời cũng ẩn vào màu đêm, trong không trung loé lên ánh sáng bàng bạc của những vì sao.
Hậu doanh Thiên Thần.
Màn đêm rơi xuống, bình nguyên nhấp nhô. Trên một sườn núi nho nhỏ, Âu Dương Vu Phi hào hứng ôm tàu lượn hắn kéo từ chiến trường trở về, vọt đến vách núi cao.
Tiếng gió gào thét, thế nhưng lại khá thuận tai.
Một bước đạp lên khoảng không phía dưới sườn núi, không thấy mặt đất, không thấy tiếng rít gào, cũng không thấy cánh tàu bay lượn.
Chỉ thấy cái tàu lượn cùng Âu Dương Vu Phi té ngã, từ trên sườn núi dự định hôn thẳng xuống mặt đất với một tốc độ chưa từng có.
Nhanh tựa sao băng.
Lưu Nguyệt đang đi ngang qua phía xa xa chỉ nghiêng mắt liếc một cái, đưa tay vuốt vuốt trán; tàu lượn của nàng a, tiếc quá.
Ý nghĩ trong đầu Lưu Nguyệt vừa lưu chuyển, trong bóng đêm tĩnh lặng bỗng vang lên một tiếng bịch thật to, tàu lượn hung hăng đập xuống mặt đất.
Chớp mắt thân đi đằng thân, đầu đi đằng đầu, đuôi đi đằng đuôi, tan tành.
Nửa ngày sau, Âu Dương Vu Phi mới từ dưới thân cái tàu lượn tan nát chậm chạp bò ra, mặt mũi bầm dập, vẻ mặt khó coi.
Xa xa nhìn thấy bộ dạng của Âu Dương Vu Phi, tâm tình Lưu Nguyệt tốt vô cùng, nàng cong cong miệng cười, cho tới bây giờ nàng cũng chưa từng thấy Âu Dương Vu Phi bẹp dẹp như thế này.
Lượn đi, lượn đi, ngươi tưởng muốn lượn là lượn được đấy à.
Máy bay có thể bay, chỉ có điều ngươi có lái được hay không; không trải qua huấn luyện quy củ đã muốn khống chế tàu lượn của nàng, nàng tặng hắn bốn chữ: to gan lớn mật!
Bay đi, bay đi,