Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342884
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2884 lượt.
chỉ cần Âu Dương Vu Phi ngươi da đủ dày thịt đủ béo để ngã thì cứ việc, ta xem ngươi bay kiểu gì. (Nguyệt tỷ chơi chữ: chữ phi trong tên Phi ca cũng là bay='>'>)
Lưu Nguyệt vung vẩy đầu tóc, cười nhỏ rời đi.
Mà phía đằng kia, Âu Dương Vu Phi buồn bực trừng mắt nhìn cái tàu lượn tan tành.
Hôm nay hắn khẳng định phải báo hỏng tàu.
Cái cánh này sao lại thế? Hắn đành phải lại đi tìm Lưu Nguyệt để bồi thường cho nàng rồi.
Trời sao lấp lánh ánh bạc lung linh.
Một dòng sông róc rách chảy, hơi nước từ trong lòng sông tản ra mênh mang, lan tràn mặt đất dưới ánh trăng trong sáng.
Bên bờ hoa tươi nở rộ, hương hoa thoang thoảng lượn lờ trong gió nhẹ bốn bề; hơi nước đan cùng ánh nguyệt, bện thành thác trăng từ trên núi đổ xuống.
Lưu Nguyệt tháo bỏ vạt áo trên người, đi đến sông nhỏ.
Đã nhiều ngày, bởi vì có ba Vương Minh Đảo, tuy rằng bên ngoài nàng không biểu lộ gì nhưng tinh thần quả thật cũng rất căng thẳng; hôm nay ba Vương Minh Đảo đã bị giết chết, nàng có thể thả lỏng được rồi.
Kéo mở cổ áo, Lưu Nguyệt đi tới bờ sông.
Hôm nay chạy suốt một ngày, nào máu a nào mồ hôi a không biết đã thấm qua mấy lớp áo; trong cái thời tiết nóng bức này cả người đều nhanh bốc mùi, vừa tiện lúc tắm rửa một cái.
Bước thêm một bước đứng lại bên bờ, Lưu Nguyệt xắn tay áo, còn chưa thoát y phục, khoé mắt lại lia tới chỗ bờ gần đó; có quần áo; khoé miệng hơi hơi nhếch lên.
Xem ra có người đến trước nàng rồi.
Y phục cũng không cởi nữa, Lưu Nguyệt lùi về đằng sau một chút, nhún chân nhảy thẳng lên ngồi trên tảng đá lớn cạnh bờ sông, tủm tỉm cười nhìn mặt nước yên tĩnh.
Một vòng trăng sáng đọng trên mặt sông, sóng nước lóng lánh dập dờn tưởng như chiếu rọi tới nơi đáy nước, đẹp cực kỳ.
“Ào.” Giữa không gian tốt đẹp, mặt sông đang yên bình tựa mặt gương bỗng tách mở ra, một thân ảnh từ đáy sông trồi lên.
Đầu ngẩng cao, bọt nước văng xung quanh, phá tan sự tĩnh lặng của dòng sông nhỏ, gợn ra rất nhiều những làn sóng lăn tăn.
Mái tóc dài đen óng chảy từ trên đỉnh đầu ngẩng cao, vẽ nên hai luồng sóng, rải trên làn nước, dán trên da thịt trần trụi, dưới ánh trăng tản ra thuỷ sắc quang mang. (màu óng ánh của làn nước)
Làn mi bay bay tựa tóc mai, đôi mắt yêu mị như hồ ly ngàn tuổi, bọt nước lăn qua ngũ quan tinh tế được thần đẽo gọt, dọc xuống tụ lại nơi lồng ngực.
Màu đồng cổ không tái nhợt bệnh hoạn, lại càng không giống màu sắc ám trầm; đó là sự sáng bóng trơn truột và trong suốt tựa như của một thứ gốm sứ thượng đẳng.
Cơ thể tráng kiện, sáu múi cơ bụng tạo nên đường cong đẹp đẽ, bọt nước trên da vẽ qua từng khối cơ khoẻ mạnh, mang theo sự mát mẻ hoàn toàn khác với thời tiết nóng bức.
Lưu Nguyệt vốn vui vẻ ngồi trên tảng đá quan sát, lúc này cũng không kìm được nuốt một ngụm nước miếng; nàng biết Triệt của nàng lớn lên đẹp, nhưng không hề biết chàng lại mị hoặc tới như vầy.
Một yêu tinh.
Hai mắt nàng chớp nhắm rồi lại mở ra. Hiên Viên Triệt quay đầu nhìn thấy Lưu Nguyệt đang nhìn chăm chăm mình, khoé miệng tà mị khẽ cười: “Có thích những gì nàng thấy không?”
Thanh âm khàn khàn trầm thấp dịu nhẹ, khiến tâm hồn người ta trở nên run rẩy.
Nhấc chân bước ra khỏi làn nước, Hiên Viên Triệt cứ thế đi tới chỗ Lưu Nguyệt.
Cũng không phải lần đầu tiên hắn loã thể ở trước mặt nàng.
Còn nhớ mấy năm trước, chính vào lúc hắn tắm gội mà bắt được Vương Phi của hắn.
“Khá thích.” Mi đen cong vút ngẩng lên nhìn, Lưu Nguyệt cũng không ra vẻ thẹn thùng, nàng thẳng thắn tươi cười với Hiên Viên Triệt.
Hiên Viên Triệt nghe được lời của Lưu Nguyệt, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Hắn chính là thích Tiểu Vương phi của hắn thẳng thắn như thế, thích chính là thích, không thích chính là không thích, vặn vặn vẹo vẹo không phải tác phong của Tiểu Vương phi của hắn.
Rời khỏi sông nhỏ, cất bước đi lên, thân thể kia vốn được mặt nước che lấp vài phần lúc này hiện ra hoàn chỉnh trước mắt Lưu Nguyệt.
Yêu mị trong mắt hắn càng thêm đậm, thân thể cũng toả ra mị hoặc.
Vài năm trước, khi đối mặt với Hiên Viên Triệt cũng như vầy như vầy nhưng nàng không có bất cứ một cảm giác gì; không phải thân thể nàng có vấn đề, mà là trái tim có vấn đề.
Mà hiện tại bây giờ, đã có chút không thể kháng cự nổi hấp dẫn xinh đẹp này.
Sắc đen trong mắt Lưu Nguyệt càng lúc càng thêm sâu thẳm; nàng cũng không khách khí, Hiên Viên Triệt mới tới gần, nàng liền vươn người, ngẩng đầu hôn lên đôi môi đỏ thắm yêu mị vô cùng của người nàng yêu.
Tiếng cười trầm thấp của Hiên Viên Triệt khẽ thoát ra từ giữa bốn làn môi.
Hai mắt hắn cong cong tựa trăng thượng huyền; Hiên Viên Triệt vươn tay, chế trụ sau lưng Lưu Nguyệt, làm nụ hôn thêm sâu sắc.
Gió nhẹ hiu hiu, hơi nước lan tràn nơi bờ sông phủ trùm ánh trăng bạc tinh khiết, đẹp như mộng ảo, mông lung kỳ diệu.
Môi lưỡi giao hoà, củi khô lửa bốc, vị đạo dần dần thay đổi.
Hô hấp càng ngày càng nặng nề, cả hai thân thể xiết chặt vào nhau.
Nghiêng người một cái đã đem thân mình Lưu Nguyệt đặt trên tảng đá lớn, Hiên Viên Triệt kéo tung vạt áo đ