Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342883
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.
ang mở rộng của Lưu Nguyệt, hôn xuống.
Thật sâu, thật sâu, từng dấu tích tình yêu rơi lên người Lưu Nguyệt.
Trước mắt hắn không có gì là không thể, hắn có thể xuống biển có thể lên trời; Hắn là Hiên Viên Triệt.
Không có thứ gì tốt đẹp hơn, không có thứ gì có thể làm hắn kích động đến vậy; Nguyệt của hắn, Nguyệt mà hắn yêu nhất.
Kích động và hưng phấn luôn bị áp chế lúc ban ngày, hiện tại hoàn toàn phát ra.
Trăng sáng như lụa, chuyện tình tuyệt mỹ.
Trong lòng kêu thét, thân thể điên cuồng hét gào muốn hoà làm một với Hiên Viên Triệt.
Thế nhưng, Lưu Nguyệt vẫn không quên, sau cổ nàng có một nốt chu sa đỏ thẫm.
Viên chu sa kia không nguy hại với bản thân nàng, cơ mà lại có thể lấy đi sinh mệnh của Hiên Viên Triệt, viên chu sa mẫu thân nàng đã điểm cho nàng.
Hai tay đẩy Hiên Viên Triệt ra, chăm chú giữ chặt bả vai Hiên Viên Triệt, giữ rất chặt, khiến hắn không thể di chuyển một phân, không thể di chuyển dù chỉ một chút.
“Nguyệt?” Hiên Viên Triệt khẽ nhíu mày.
“Chàng đã quên rồi.” Lưu Nguyệt ngửa đầu nhìn mặt trăng; cả đời Mộ Dung Lưu Nguyệt nàng muốn làm gì thì làm, nhưng mà chỉ có một điều, chỉ duy nhất có một điều luôn ngăn cản đường nàng đi, ngăn cản con đường mà nàng muốn đi nhất.
Trán nhăn lại thật chặt, Hiên Viên Triệt đã nghĩ ra được.
Vươn tay, nhẹ nâng nghiêng gáy Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt nhìn thấy viên chu sa đỏ thẫm như máu kia, khuôn mặt trầm mê bỗng chốc biến đổi, sắc mặt trắng xanh hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Minh Đảo chết tiệt, chu sa chết tiệt.
Một mảnh yên tĩnh, hai người bỗng chốc chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng nước sông róc rách và tiếng xào xạc của những ngọn cỏ lau.
“Nguyệt, nàng đã nghĩ tới chuyện bỏ nó đi như thế nào chưa?” Yên lặng thật lâu, Hiên Viên Triệt hơi dịu lại đột nhiên cúi đầu nhìn Lưu Nguyệt hỏi.
Lưu Nguyệt nhăn mặt nhíu mày, nàng chỉ lo chống đỡ đánh đổ Minh Đảo trước, còn về phần trừ bỏ này, thật ra nàng cũng cố ép mình phải quên nó đi.
Lật đổ Minh Đảo và muốn bọn chúng cam tâm tình nguyện đưa ra giải dược, đây là hai việc khác nhau.
Tầm mắt hai người giao hoà trong không trung; có lẽ bọn họ cũng nên đặt chuyện này vào nhật trình đi thôi.
Gió bắt đầu thổi mạnh, đem theo hơi ấm của nước sông cùng sức nóng bỏng rực phiêu tán nơi bầu trời đêm.
Tất cả đều có thể, nhưng không ăn được chính là không ăn được!
Gió thổi mây trôi, mặt trời đỏ rực treo trên cao phát ra uy lực của nó, nắng vàng soi muôn nơi.
Trời trong vắt, xanh thẳm như màu ngọc.
Một ngày trước, việc Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt từ trên trời rơi xuống khiến chi toàn bộ binh sĩ Thiên Thần, như được ăn thuốc kích thích, hết sức hưng phấn, anh dũng vô địch.
Ngược lại, binh lính Nam Tống dường như đã đánh mất toàn bộ sĩ khí.
Phía sau, lương thảo bị thiêu hủy, phía trước, Thiên Thần giáng xuống ủng hộ binh sĩ Thiên Thần, đả kích này nối đả kích khác, cộng thêm binh sĩ Thiên Thần dùng hết sức mà mãnh liệt tấn công, khiến cho quân lính Nam Tống càng thêm bất mãn.
Bất quá Âu Dương Vu Phi vốn là một người nhanh nhạy, lập tức nhướng mày cười nói:”Nàng nói đi, điều kiện như thế nào?Chỉ nàng dấu mốc trên bản đồ? “
Rất hài lòng với câu nói của Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt khẽ cười, lắc lắc ngón trỏ nói:”Không, nói cho ta biết, thứ này giải như thế nào?”
Vừa nói vừa chỉ cảnh sau lưng mình.
Âu Dương Vu Phi thấy Lưu Nguyệt thủ thế, lập tức liền hiểu được.
Vươn tay bỏ xuống đoạn gỗ trong tay, Âu Dương Vu Phi thu lại nụ cười trên mặt, chậm rãi nói:”Lưu Nguyệt, nàng nghĩ rằng ta sẽ nói cho nàng sao?”
Đừng quên, hắn chính là vị hôn phu của nàng.
Tuy rằng dạo gần đây, có thể vì những chuyện khác ảnh hưởng, không biểu hiện quá rõ ràng, cũng không hạ bất kì độc thủ gì.
Bất quá, hắn cũng chưa từng nói rằng sẽ buông tay.
Càng đừng hy vọng hắn chỉ nàng cách giải, sau đó đứng bên cạnh xem Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt vui vẻ với nhau, hắn thật sự không độ lượng đến như vậy.
Lưu Nguyệt nghe Âu Dương Vu Phi nói thế, cười cười như trước, không nói gì.
Trước kia, khi ý niệm này vừa mới nảy lên trong đầu nàng, đã bị nàng gạt bỏ, hiện tại, xem ra vẫn là đáp án giống nhau.
Vương tay cầm lại khúc gỗ, bắt đầu làm tới phần giữa, Âu Dương Vu Phi đưa mắt nhìn Lưu Nguyệt vẫn đang im lặng, đột nhiên lại cười, khóe môi nhếch lên, nói:”Nếu muốn biết giải pháp, ta cũng có thể cho nàng biết.”
Cùng với lời nói nhẹ nhàng thản nhiên, Âu Dương Vu Phi còn chỉ vào mũi của mình, thủ thế.
Lưu Nguyệt vừa thấy nhất thời nhíu mày, này là ý tứ gì?
“Ta liền là giải dược của nàng.” Mở chiết phiến trong tay, Âu Dương Vu Phi cười sáng lạn, nói:”Trên người nàng hạ cái gì, mẫu thân nàng cũng đã sớm hạ trên người ta giải dược tương ứng, nàng bị hạ dược bao lâu, ta cũng như vậy bấy lâu, tương sinh tương khắc, hoàn toàn có thể phá giải.”
Lưu Nguyệt nghe vậy, mắt đen lưu chuyển, khẽ khẽ chớp mi.
Nói lời này cũng như không nói.
Thấy Lưu Nguyệt vẫn im lặng, Âu Dương Vu Phi c