Tác giả: Nhất Thế Phong Lưu
Ngày cập nhật: 04:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343455
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3455 lượt.
ười nhẹ, nói:”Lưu Nguyệt, nhớ kỹ, ta không phản đối vì ta muốn cạnh tranh công bằng. Bất quá từ lúc bắt đầu ta đã không phải là người chiếm ưu thế, nhưng ta cũng không cao thượng đến mức thành toàn cho hai người, nghĩ muốn ở cạnh hắn, đây là chuyện không có khả năng.”
Nhìn lướt qua nụ cười của Âu Dương Vu Phi, Lưu Nguyệt phẩy tay áo, ném một câu:”Ta tự có biện pháp.”
“Mỏi mắt mong chờ.” Âu Dương Vu Phi cười ma quái.
Nghĩ muốn loại bỏ độc dược trên người nàng, hẳn phải đi Minh đảo để tìm mẫu thân của hắn, mới có thể sáng tỏ loại độc kia là cái gì độc.
Sau đó, mới có thể tìm cách giải.
Hiện tại, e rằng Lưu Nguyệt tuyệt đối sẽ không quay về Minh đảo.
Như vậy, giải dược này nàng có nghĩ muốn tìm cũng không thể tìm, Âu Dương Vu Phi cười như hiểu rõ mọi chuyện.
Gió thổi mát rượi, thời tiết mỗi lúc một nóng.
Ánh nắng chói chang soi sáng khắp nơi, đã vào đầu hạ rồi.
Bất quá, khi khí hậu ở Nam Tống quốc đã sớm trở nên nóng bức, đây vẫn là mùa ấm của Tuyết Thánh quốc, tháng ba xuân phong thật tươi đẹp.
Tại Tuyết Thánh cung điện.
“Hiên Viên Triệt đại phá ba mươi vạn binh mã Nam Tống, tiến thẳng đến biên thành Nam Tống.” Quốc chúa Tuyết Thánh trừng mắt nhìn tin tức trong tay, rất là kinh ngạc.
Tới quá nhanh, hiện tại chỉ mới qua mấy ngày, đã tới tận biên thành Nam Tống.
Chẳng lẽ mấy chục vạn binh mã Nam Tống chỉ để trang trí, sao chỉ có một kích mà cũng không chịu nổi?
Gõ gõ đầu ngón tay lên thành ghế, Hách Liên Vân Triệu đột nhiên cong môi nở nụ cười cực kỳ sáng lạn, cơ hồ khiến cho toàn bộ đại thần ở đó tưởng mình hoa mắt.
“Người đâu, truyền lệnh cho hai đại tướng thủ thành ở biên quan, triệu tập ba mươi vạn binh mã, tấn công Nam Tống.” Một lời vừa hạ, khiến vô số chim tước bay ngoài trời kinh động bay đi.
“Vương nhi?” Quốc chúa Tuyết Thánh ngẩn ra, tấn công Nam Tống quốc từ đằng sau?
Vân Triệu quay đầu nhìn quốc chúa Tuyết Thánh, hào quang trong mắt chớp động:”Nam Tống quốc nói xấu chúng ta, bảo ta trộm bảo tàng cổ xưa của họ, lời vu oan ác độc này, chẳng lẽ Tuyết Thánh quốc ta có thể nhịn? Xuất binh thảo phạt, là chuyện đương nhiên.”
Dứt lời, cười khẽ, nhìn lướt qua mấy trọng thần Tuyết Thánh ngồi xung quanh. Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vào thành ghế:”Tiến quân đòi công đạo, lúc này không làm còn đợi đến khi nào?”
Đang nói bỗng hạ giọng, mấy đại thần Tuyết Thánh lập tức hiểu được, lúc này ai cũng hiện lên vẻ mặt hồ ly thành tinh, cười sáng lạn.
Nam Tống quốc dốc hết năm mươi vạn binh mã, toàn bộ đều đã bị quân Thiên Thần đánh bại ở biên cảnh, trong nước không còn bao nhiêu binh lực dự bị.
Nay thế cục gần như đã rõ ràng, Hiên Viên Triệt huy binh thôn tính Nam Tống quốc, bất quá chỉ còn là vấn đề thời gian thôi.
Vậy sao Tuyết Thánh quốc của bọn hắn không chen một chân, xí một phần.
Đã không còn trọng binh trong tay, Nam Tống quốc như một con dê con béo bở.
“Nam Tống quốc vu oan Tuyết Thánh quốc trộm bảo tàng của họ, khiến toàn dân Tuyết Thánh phẫn nộ, nay phát ba mươi lăm vạn binh mã, đi đòi công đạo.”
Thánh lệnh vừa ban, thời tiết mùa xuân bỗng chốc biến chuyển, gió phá mây tan, kéo nhau bay lên trời cao.
Tuyết Thánh quốc huy binh đối đầu Nam Tống quốc.
Dệt hoa trên gấm có người làm, bỏ đá xuống giếng đương nhiên cũng được thực hiện.
Cá lớn nuốt cá bé, là chuyện hiển nhiên từ xưa đến nay.
Cuối tháng ba, nắng vàng rơi xuống từ chân trời, núi sông tráng lệ.
Thái tử Tuyết Thánh quốc- Hách Liên Vân Triệu tự mình lãnh binh, tiến công Nam Tống quốc, ba mươi lăm vạn quân tiến vào từ giao giới giữa Nam Tống và Tuyết Thánh. Trước mặt sau lưng đều có địch, Nam Tống quốc phút chốc đại loạn.
Thiên Thần tấn công bên phải, Tuyết Thánh tiến đánh bên trái.
Nam Tống vốn đang bại trận vừa phải chống cự quân Thiên Thần cùng Hiên Viên Triệt, vừa lại phải điều binh khiển tướng đấu với Tuyết Thánh, thất bại là điều hiển nhiên.
Chim tước kêu to, mây trắng lãng đãng bay trên bầu trời, vô phương vô hướng.
Cây xanh biên biếc, thập phần xinh đẹp.
Ngạo Vân hoàng cung.
Nước gợn sóng, liễu đung đưa.
“Thái tử, Nam Tống quốc thỉnh xin cứu trợ, nếu chuyện thành nguyện ý cắt mười lăm tòa thành trì cấp Ngạo Vân.” Trong hoàng cung, bên hồ nước xanh như ngọc, Thiên Nhai nhìn Độc Cô Dạ đang thưởng cảnh, nói.
Độc Cô Dạ khua tay cắt đứt nhành liễu xanh biếc, nhìn liễu kia bồng bềnh trong nước.
Nhè nhẹ bọt nước hiện lên, cá bay cá nhảy tranh nhau đớp mồi, thập phần nhàn tĩnh.
“Thái tử, chúng ta nếu không xuất binh trợ giúp Nam Tống, Nam Tống ắt hẳn sẽ bị Thiên Thần cùng Tuyết Thánh chia cắt, cứ để như vậy, thế lực của Thiên Thần cùng Tuyết Thánh quốc, sẽ vượt qua Ngạo Vân ta, tình huống rất không tốt a.”
Thủ hạ của Độc Cô Dạ- vốn là một trong tứ đại thống lĩnh, cau mày, nhìn Độc Cô Dạ đang trầm mặc, nói.
Thế cục thiên hạ thay đổi, nếu không biến chuyển theo, thì sẽ là biến mất.
Ngạo Vân có thể ngồi vững ở vị trí thứ nhất ở Trung Nguyên, đó là khi thất quốc cùng tồn tại, hiện nay, nước Triệu cùng nước Trần đã bị Thiên Thần cùng Hậu