Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Xin Chào Tiểu Thư Gián Điệp

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341712

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.

thoải mái: “Sao thế? Người lớn mới nói một câu, cháu đã cãi mười câu, chẳng có phép tắc quy củ gì cả! Ta đã làm gì cháu chưa? Cháu xem dáng vẻ sửng cồ lên của cháu kìa, rất thiếu kiên nhẫn!”
Vạn Thái quân lườm tôi một cái, không còn nụ cười khách sáo lúc đầu nữa. Cách bà ta lườm tôi có chút giống bà hàng xóm bên cạnh, lại có phần giống trẻ con. Biết kết quả sẽ là luôn bị ghét bỏ như vậy nên tôi chỉ có thể tiếp tục chiến đấu. Rụt rè nhìn một cái, tôi quay đầu thì thầm bằng giọng nói mà bà ta có thể nghe thấy: “Bà cũng đến để gây sự, kêu người ta bình tĩnh làm sao được?”
Màn phủ mỏng manh giả tạo vừa rồi đã hoàn toàn bị tôi xé rách, bầu không khí lúc này lập tức trở nên căng thẳng, hai bên đi thẳng vào vấn đề chính. Vạn Thái quân “hừ” lạnh một tiếng: “Cháu là một đứa trẻ thông minh. Không sai, đúng là ta không hài lòng về cháu.”
Nghe thấy những lời nói thiếu thiện cảm không hề che giấu của bậc trưởng bối về mình, mọi nỗ lực mà tôi đã liều chết cố gắng để được công nhận từ bé tới giờ lại một lần nữa có nguy cơ sụp đổ. Trái tim tôi giống như bị kim đâm, nhỏ ra một giọt máu nóng. Toàn bộ tế bào nổi loạn trong người tôi đang kêu gào, cả người nóng ran lên. Tôi nói: “Cháu cũng không hài lòng cháu ngoại của bà, bà bảo anh ấy đừng bám lấy cháu nữa!”
Người phụ nữ đó cười lạnh: “Cô bé, đừng nói một đằng nghĩ một nẻo trước mặt người lớn, không hay đâu!”
Tôi tiếp chiêu: “Cháu không dám nói một đằng nghĩ một nẻo. Đúng là cháu ngoại bà đến làm phiền cháu trước, cháu thành thật lắm đấy!”
Bà ta liếc tôi đầy ẩn ý: “Cháu không thích A Khang nhà ta?”
“Thích chứ!” Tôi không hề do dự thừa nhận suy nghĩ của mình. Không muốn lừa dối chính mình trước mặt người lớn, tôi phải quang minh chính đại đối diện với sự khiêu khích của bà ta.
“Vậy mà cháu vẫn không hài lòng?” Ánh mắt sắc bén của người phụ nữ tỏ vẻ không đồng ý nhìn sang tôi, giống như đang chỉ trích sự mâu thuẫn trong lời nói của tôi. Tôi thẳng thắn nói: “Thích không nhất định là đã hài lòng. Người khác chỉ nhìn vào ví tiền, diện mạo, dáng vẻ của anh ta, nhưng cháu là người bị anh ta đeo bám nên cháu biết, anh ta là người mưu mô, bụng dạ xấu xa, biết kiểm soát ham muốn, gần như là một kẻ địch khó có thể đánh bại.”
“Cái gì? Cháu xem nó như kẻ địch sao?” Vạn Thái quân nhíu mày lên kinh ngạc.
“Đôi khi đúng là thế, vì vậy ở cùng anh ta cũng không thiếu niềm vui.”
Đối với lời giải thích như điều đương nhiên của tôi, Vạn Thái quân dường như đã hiểu mà lại chẳng hiểu gì nên phải hỏi lại: “Vậy ưu điểm của nó thì sao? Cháu đã thấy chưa?”
“Ưu điểm của anh ta rất nhiều, nếu không cháu đã chẳng thích anh ta.”
Tôi trầm ngâm một lát: “Nhưng thà rằng anh ta đừng quá đẹp trai và ít tiền đi một chút… Cháu mong anh ta thật thà hơn với cháu, thỉnh thoảng để cháu thắng một lần. Anh ta mạnh mẽ đến mức đôi khi làm tổn thương lòng tự trọng của cháu.”
Từ trong vô thức, tôi thẳng thắn nói ra nỗi lòng với bà ngoại anh ta. Quan trọng là tôi bị Khang Tử Huyền ức hiếp nhiều lần nhưng không có chỗ nào để kêu ca. Hôm nay tôi chỉ đơn giản trả lại cho bà anh ta nghe thôi, để bà ta biết cháu ngoại mình cũng không phải người hoàn hảo. Đáng tiếc, những lời phê bình kín đáo của tôi với Khang Tử Huyền khi vào tai Vạn Thái quân lại biến thành những lời khen ngợi: suy cho cùng tôi phàn nàn là vì anh ta quá mạnh mẽ, mạnh mẽ đến mức khiến tôi phải cam chịu quy phục. Điều này trở thành một khẳng định khác, Vạn Thái quân hài lòng cười, gật gật đầu: “Ta hiểu.”
Tôi phản bác chắc như đinh đóng cột: “Bà không hiểu.”
Bà ta tức giận, nghiêm mặt lên lớp tôi: “Bà già ta đây ăn muối còn nhiều hơn cháu ăn cơm, qua cầu còn nhiều hơn cháu đi đường đấy! Cháu nói xem có chuyện gì mà bà già này lại không hiểu cơ chứ?”
Bà ta cậy già nên lên mặt, tôi nghiêng đầu khó chịu lẩm bẩm: “Trên đời này làm gì có nhiều cầu đến thế!”
Bà ta nghe được, vẻ mặt không hài lòng, hai tay khoanh lại, giống một con bồ câu già đang tức giận.
“Không nghe lời, nói chuyện không có trên có dưới, không phép tắc gì hết!” Bà ta lẩm bẩm đứng lên đi ra phía cửa: “Ta thực sự rất không hài lòng về cháu!”
Tôi cũng không che giấu tính tình đanh đá của mình, chạy theo bà ta ồn ào nói: “Được, bà không hài lòng là việc của bà, cháu không hài lòng là việc của cháu. Nhưng bây giờ cháu rất thích cháu ngoại bà, bà có ném chi phiếu ra cháu cũng không buông tay đâu. Bà muốn chia rẽ hai bọn cháu thì ngày nào cháu cũng đến nhà bà ngồi giăng biểu ngữ, bà đuổi cháu đi thì cháu sẽ lừa cả cháu ngoại bà đi.”
Bà ta nghiêm mặt xoay người lại, bên ngoài nghiêm khắc nhưng ở trong lòng lại chất chứa đầy lo lắng nói: “Giỏi lắm Phương Lượng Lượng! Mười mấy năm nay chưa có ai dám uy hiếp Vạn Kỳ Hoa ta, cháu đúng là rất to gan!”
Tôi bĩu môi giương cằm, trưng ra vẻ mặt đanh đá: “Chẳng lẽ chỉ có mỗi Hoa Bà Bà được đến đây gây sự, còn Lượng Lượng cháu thì không được phép uy hiếp hay sao?”
Vạn Thái quân dùng cặp mắt tóe lửa hung hăng lườm tôi, tôi cũng trợn mắt nhìn lại, kết quả là bốn con mắt nhìn nhau trừng trừng một lúc. Có