Đấu Tranh Đến Cùng Cho Tình Yêu
Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341705
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1705 lượt.
lẽ thấy mỏi mắt, bà ta nhếch môi lên “xì” một cái, cơ bắp run run, khuôn mặt nghiêm khắc đó bỗng bật cười.
Tôi há hốc mồm, vốn dĩ đang nghênh chiến hết mình, kết quả cuộc giằng co một già một trẻ lại phát triển theo hướng hài hước. Đáng lẽ là “Thế chiến thứ ba” phải chuẩn bị nổ ra mới phải, thế mà không hiểu tại sao sau một hồi nói qua nói lại, dưới sự kích động của tôi mà bà ta lại cười được nhỉ? Có gì đáng buồn cười cơ chứ?
Tôi không nhịn được hỏi: “Hoa Bà Bà, bà cười gì thế? Cháu đang rất nghiêm túc đấy!”
Vạn Thái quân lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt trừng mắt: “Người lớn cười cái gì còn phải giải thích với cháu sao?” Sau đó bà ta lại dán cho tôi cái mác: không biết kính trọng người lớn tuổi.
“Còn nữa, không cho phép cháu gọi ta là Hoa Bà Bà!”
Tôi bĩu môi, trước mặt bà ta cợt nhả nói: “Không gọi là Hoa Bà Bà, chẳng lẽ gọi bà là Hoa Tiên Tử[1'>?”
[1'> Hoa Tiên Tử: tên của nữ chính dễ thương và cũng chính là tên của bộ phim nổi tiếng, là bộ phim hoạt hình Nhật Bản đầu tiên du nhập vào Trung Quốc sau công cuộc cải tổ kinh tế Trung Quốc năm 1978.
Vừa dứt lời, trán tôi bỗng đau nhói, tôi hét lên thảm thiết, có thứ gì đó vừa tiếp xúc “thân mật” với cái trán của tôi. Thì ra Vạn Thái quân đã dùng cái túi Hermes màu bạch kim trên tay đánh tôi. Mặc dù bà ấy ra tay không quá mạnh nhưng tôi đoán đầu mình sẽ sớm sưng lên một cục. Nhìn khuôn mặt như giận như không của bà ta, tôi xoa xoa chỗ đau, ồn ào như trẻ con: “Bà còn đánh người nữa thì cháu sẽ mách Khang Tử Huyền là bà đánh cháu đấy?”
“Ai bảo cháu gọi ta là Hoa Tiên Tử!” Mặt bà ta căng ra, đôi mắt toát lên ý cười đùa: “Tố cáo ta sao, cháu dám à?”
“Không dám, không dám.” Mắt tôi đảo liên tục, phất phất tay.
Người phụ nữ lớn tuổi đang ra sức cãi nhau với tôi rõ ràng không hề nghiêm khắc đáng sợ như lời đồn đại mà ngược lại còn có chút đáng yêu nữa, ngoài việc thích xị mặt ra vẻ bề trên, bà ấy không giống một người cố làm ra vẻ giàu sang. Trong lòng nhẹ nhõm, tôi cười hì hì: “Nhưng cháu vẫn thích gọi bà là Hoa Tiên Tử cơ! Hoa Tiên Tử, Hoa Tiên Tử, bà chính là Hoa Tiên Tử!”
Người phụ nữ ấy chắc chưa từng thấy nữ hiệp nào om sòm như tôi, tức giận lườm một cái. Thấy cái túi đắt khủng khiếp kia lại sắp sửa hạ cánh xuống người mình, để bảo toàn tính mạng, tôi khoác tay bà ta, tỏ vẻ thân thiết, nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Ha ha, bà ngoại à, chẳng phải là bà cháu mình đang đùa sau? Cháu bảo này, hôm nay bà mang theo chi phiếu mệnh giá bao nhiêu đến đây vậy?”
“Ui da…” Cái túi nặng nề lại bay tới, tôi kêu lên thảm thiết: “Sao bà hay đánh người? Trong túi của bà đựng chì hay sao, đau chết người mất thôi, ui da!”
Tôi kêu “ui da” nhưng người phụ nữ ấy vẫn không hề buông tay: “Mở miệng ra là chi phiếu, thích tiền đến thế à? Nói cho cháu biết, ta không mang theo gì hết, tính toán sai bét rồi! Người trẻ tuổi bây giờ rõ thật là…”
Tôi không thể không kêu oan cho chính mình: “Đây chẳng phải đều là tại bà cả sao? Bà chẳng làm đúng nguyên tắc gì cả! Chi phiếu là đạo cụ vẫn dùng để “chia ương rẽ thúy” mà. Cháu đã phối hợp với bà rồi mà còn bị bà đánh nữa chứ, cháu sung sướng lắm hay sao?”
Tôi ra sức cười: “Chẳng qua là cháu muốn biết giá trị con người cháu thôi, ha ha ha. Bao nhiêu vậy bà? Có được mười triệu không ạ?” Gỡ bỏ vẻ mặt nghiêm túc, Vạn Thái quân nở nụ cười thản nhiên, không chút khách sáo xỉa xỉa vào trán tôi, vô cùng tự tin nói: “Còn được bao nhiêu nữa? Một đồng!”
“Cái gì? Một đồng… Bây giờ mua kem cũng phải mất hai đồng, cháu còn không bằng một cây kem…”
Tôi ôm đầu hoàn toàn suy sụp, còn vị phu nhân đứng bên cạnh lại sảng khoái cười rõ to, gương mặt nhăn nheo đã không còn vẻ lạnh lùng như lúc mới đến. Sau tiếng cười này, chúng tôi bỗng nhiên thân quen hơn, khoảng cách được kéo gần lại rất nhiều.
Buổi tối tôi khoác vai Vạn Thái quân tới tiệm cơm mà tôi và Phi Ca thường đến ăn tối. Thật ra bà ấy là một người rất hài hước, thích kể chuyện cười, chỉ là hay thích dùng vẻ ngoài lạnh lùng cứng rắn để đánh lừa người khác. Có lẽ lúc còn trẻ bà phải đề phòng người khác nhiều quá nên tạo thành thói quen. Bà luôn đeo mặt nạ, không dễ dàng để lộ mình. Nhưng dưới sự quấy phá không ngừng của tôi, cuối cùng vẻ mặt chân thật của Vạn Thái quân cũng dần lộ diện.
Bà ta than thở: “Ông chồng mất sớm của ta, chính là ông ngoại của A Khang đó, lúc còn trẻ dẻo miệng lắm! Ta có tức giận cỡ nào ông ấy cũng có cách dỗ dành khiến cho ta phải vừa khóc vừa cười. Khi về già, con cháu cũng có cuộc sống riêng của chúng nó nên ta thường hay hồi tưởng những lời nói ngon ngọt của ông ấy, ngày tháng cứ vậy mà trôi đi.”
Tôi nói: “Hoa Tiên Tử yên tâm, lúc nào bà cảm thấy cô đơn thì cứ bảo cháu, cháu sẽ bốc một nắm hạt dưa đến chơi với bà. Bà biết vì sao mẹ cháu đi lấy chồng xa như vậy không? Ôi trời ơi, còn chẳng phải là vì muốn cách cháu thật xa ra đó sao, cháu phiền phức quá mà! Mẹ cháu cứ nhớ đến ba cháu là mất ngủ, lúc đó cháu sẽ bắt đầu nói, nói từ chuyện trời mưa đến chuyện con chó đi lạc ngoài đường, từ chuyện con chó tè bậy đến vấn đề v