Tác giả: Rick Riordan
Ngày cập nhật: 22:47 17/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
a tới.
Rồi nó nghe thấy có nhiều tiếng nói phát ra đằng saucánh cửa đôi- có ai đó đang đi về phía chúng.
“Nhanh nào” nó chạy lên cầu thang. Amy trông như muốntranh luận, nhưng không còn thời gian nữa, nó theo Dan leo lên trên.
Tim Dan đập thình thịch. Lúc nào nó cũng nghĩ rằngchơi trò trộm bẻ khóa và lẻn vào nhà ai đó hẳn thật hay ho, nhưng giờ đây khinó làm thật, tay nó vã đầy mồ hôi. Nó tự hỏi không biết người Pháp có ném bọnăn trộm vào những hầm ngục đầy chuột là chuột hay không. Vì nó đã thấy cảnh đótrong một vở nhạc kịch mà cả hai được Grace dẫn đi xem.
Chúng rón rén dọc theo hành lang tầng một.
“Em vẫn không hiểu” Dan thì thào “Irina hẳn phải làmột người Lucian. Benjamin Flanklin cũng là người Lucian. Như vậy có nghĩa làFlanklin cũng là người xấu hả?”
“Chắc không đơn giản như vậy đâu” Amy đáp “nhìn kìa”
Những bức chân dung được treo dọc theo các bức tường-đó là những Napoleon Bonaparte, Issac Newton,Winston Churchill và vài người nữa mà Dan không nhận ra.
“Những người Lucian nổi danh đây”Amy đoán “Không nhấtthiết họ là người tốt hay xấu. Nhưng rõ ràng có rất nhiều người quyền lực”
“Và chúng ta vừa mới đột nhập vào nhà của họ” Dan nóitiếp
Cả hai đi qua một dãy cửa bằng gỗ sồi nặng nề, tất cảđều đóng kín. Một cánh cửa đề LOGISTIQUE (thuật hậu cần), cánh khác đềCARTOGRAPPHIE (thuật vẽ bản đồ). Cánh cửa cuối cùng bên phải có dòng chữARSENAL (kho vũ khí)
“Tuyệt”
“Dan đừng” Amy khẽ nói, nhưng đã quá muộn không cảnđược thằng bé nữa rồi. Dan đã mở cánh cửa kho vũ khí và lẻn vào trong.
Lúc này nó mới chợt nghĩ, lẻn vào một kho đầy ắp vũkhí không phải là một ý kiến hay ho gì nếu như trong đó có người. May thay,chẳng có ai hết. Kho vũ khí chừng mười thước vuông, đầy những món trên cả tuyệtvời: những rương đạn đại bác, những giá dao găm, kiếm, ba toong, khiên, dù. Dankhông hiểu tại sao lại có dù, nó thử hình dung người ta có thể làm gì khác hơnngoài việc dùng nó để che mưa.
“Chúng ta không nên ở đây” Amy rít lên
“Xùy, vậy hử” Dan cầm chiếc tráp gỗ cỡ một hộp đựnggiày, bên trong đầy những ống thủy tinh có dây đồng quấn ở phía trên cùng “Coinày, một trong những cục pin của Flanklin , giống thứ tại viện bảo tàng đây”
Lông mày Amy nhíu lại “Sao cái này lại nằm trong mộtkho vũ khí nhỉ?”
“Không biết,, nhưng em sẽ lấy món này” Bất chấp Amyngăn cản, Dan quẳng cục pin vào ba lô. Nó vừa vặn vì bên trong chiếc ba lô cũngkhá trống. Thứ còn lại không gì khác ngoài tấm ảnh chụp mẹ của hai đứa, đượcgói trong tấm bìa nhựa mà nó quyết định mang theo bên mình để lấy may.
Một chiếc thùng nhựa hình trứng khiến nó chú ý. Dan mởra và thấy duy nhất một quả cầu bạc có ánh sáng đỏ lấp lánh, “Cái này cũngtuyệt nữa” Dan lại bỏ nó vào ba lô.
“Dan, không được đâu”
“Sao cơ? Bọn họ có hàng tá những thứ khác, và chúng tacần mọi thứ hỗ trợ mà ta có thể tìm thấy chứ”
“Sẽ rất nguy hiểm”
“Em cũng mong như vậy” nó đang trầm trồ trước nhữngcây phi tiêu và nghĩ có nên thó tiếp vài món hay không, thì thình lình có tiếngcửa sập lại đâu đó ngoài sảnh.
“Tốt hơn hết chúng ta nên biết ả đang làm gì ở đây”một người vừa nói bằng tiếng Anh “Nếu ả sai…”
Người phụ nữ trả lời bằng tiếng Pháp. Cả hai giọng nóinhạt dần phía cuối hành lang.
“Đi nào” Amy năn nỉ em nó “Ngay bây giờ”
Cả hai ngẩng đầu lên quan sát để đảm bảo là ngoài sảnhkhông còn ai khác, đoạn lẻn ra khỏi kho vũ khí và dấn sâu hơn nữa vào bên trongtòa nhà. Cuối hành lang là một ban công khác, nhìn xuống căn phòng lớn hìnhtròn. Những gì thấy bên dưới khiến Dan hình dung đến trung tâm của bộ chỉ huyquân sự. Máy tính nằm dọc theo các bức tường, và chính giữa phòng có một bàn họptrông như một TV màn hình phẳng khổng lồ. Irina Spasky ở đó một mình, cúi xuốngmặt bàn. Cạnh ả là hàng chồng giấy báo và tập tài liệu. Irina đang ấn mệnh lệnhlên mặt bàn, khiến cho các hình ảnh to lên hoặc nhỏ lại. Ả đang quan sát bản đồvệ tinh của toàn thành phố.
Dan không dám hó hé lên tiếng, nhưng nó nhìn xoáy vàomắt Amy.
Em muốn mộtcái như vầy, nó như muốn nói.
Điệu bộ của Amy nói rằng Ngậm miệng!
Cả hai trườn ra sau các thanh chấn song lan can, quansát Irina điều khiển tấm bản đồ phóng to nhiều địa điểm khác nhau. Ả kiểm traquyển Niên giám của Richard nghèo khó , rồi lại cầm ra một tập giấy và viết vàođó vài dòng. Xong, ả chộp lấy tập giấy, quyển sách và hối hả lao ra khỏi phòng-trở lại phía cửa ra vào. “Amy, đi thôi” Dan giạng chân khỏi chấn song lan can.
“Gãy chân bây giờ”
“Cứ bám ở mép lan can và thả người xuống. Em làm trònày trên mái trường học phải đến cả triệu lần rồi. Dễ như bỡn”
Nó làm thật. Và quả là dễ. Chỉ một giây sau,cả hai đãở bên cạnh chiếc bàn họp, chăm chú quan sát hình ảnh vẫn còn đang nhấp nháytrên màn hình: một điểm định vị màu trắng đang tập trung ở một điểm ngay tại Paris. Địa chỉ nổi lênbằng dòng chữ màu đỏ: 23 Rue des Jardins.
Dan chỉ vào một dải màu xanh dương bao quanh chấmtrắng “Đ