Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
y hôm trước, trong lòng canh cánh không yên. Ta với ngài trước giờ giao tình cũng không phải là ít, nên muốn đến đây nói lại với ngài, để nếu như có chuyện gì ta cũng không đến nỗi ân hận.”
Huỳnh chưởng môn vội nói: “Có chuyện gì xin Lưu huynh cứ thẳng thắn. Chúng ta không phải xa lạ.”
Người kia thấy không cần vòng vo nên vào thẳng vấn đề chính: “Cách đây mấy hôm, giám đốc sở công an có gọi ta đến nhà riêng dùng cơm tối. Trong bữa ăn đó còn có một nhân vật nữa.”
“Là ai?” Huỳnh chưởng môn hỏi.
Người kia nhỏ giọng: “Liên Hoa Bang không biết chưởng môn có từng nghe qua?”
Huỳnh chưởng môn thoáng giật mình, dự cảm có điều không hay, nhưng là người có tu vi nội công cực cao, ông tỏ ra rất bình thản đáp: “Huỳnh mỗ có biết.”
Gã họ Lưu lại tiếp: “Bang chủ của Liên Hoa Bang là cái tên Lưu Bạch Phong, hiệu xưng là Hồng Hoa bang chủ. Thế lực của hắn thì ôi thôi lớn mạnh không biết đâu mà lường. Khắp cả nước Việt Nam này đâu đâu cũng có sự hiện diện của chúng, bén rễ tới cả các cấp lãnh đạo chóp bu. Nghe nói có một số không nhỏ các quan chức cao cấp bây giờ, từ trung ương cho tới địa phương, đều đang sống bằng tiền của hắn, phải phụ thuộc vào hắn. Hắn nắm trong tay bằng chứng chuyện xấu của những người này, một mặt vung tiền lo lót, một mặt lại đe dọa khống chế. Như vậy xem như trong giới lãnh đạo, hắn đã tạo được một chỗ đứng rất vững chắc. Rất nhiều người muốn bắt giam hắn, nhưng xem chừng việc đó rất khó khăn.”
Huỳnh chưởng môn gật đầu nói: “Không ngờ hắn lại ghê ghớm vậy!”
Người kia lại nói: “Giám đốc Sở Công An Long An chính là một trong số những người bị hắn thao túng. Người tối đó cùng ăn với chúng tôi là Đông Sứ Huệ Hoa.”
Nghe vậy ánh mắt Huỳnh chưởng môn liền có chút biến sắc, có thể thấy trong lòng ông đã chấn động thế nào. Chỉ nghe người kia nói tiếp: “Ta nghe nói trong Liên Hoa Bang, có năm tên sứ giả võ công cực cao là Đông Sứ Huệ Hoa, Tây Sứ Lan Hoa, Nam Sứ Hải Đường, Bắc Sứ Mai Hoa và Trung Sứ Dã Quỳ. Bọn này hành tung bí hiểm, chuyên thay mặt bang chủ đi lo liệu công sự.”
Lưu Chỉnh nhấp một ngụm trà rồi từ từ kể:
Tối đó tên Đông Sứ một mình đi xe hơi đến gặp chúng tôi. Qua vài lượt rượu thì hắn nói, giọng Quảng Ngãi rất nặng, chúng tôi nghe hắn hơi vất vả: “ Ngài giám đốc gần đây cuộc sống vẫn ổn định chứ?”
Tôi biết ý hắn muốn nói tiền chu cấp của bang chủ vẫn nhận được đầy đủ chứ. Ông giám đốc nhã nhặn thưa: “Nhờ phúc bang chủ, tôi vẫn sống khỏe. Nhân tiện phiền Đông Sứ chuyển đến ngài lời hỏi thăm sức khỏe của tôi.”
Hắn gật gật đầu nói: “Tôi sẽ nhắn với bang chủ. Chỉ là gần đây bang chủ có chút chuyện phiền não, tâm tình rất không được vui.”
Ông giám đốc hiểu ý vội hỏi: “Chẳng hay bang chủ có điều gì lo lắng. Nếu không phiền tôi đây có thể giúp gì được ko?”
Đông Sứ nói: “Chuyện cũng không có gì lớn. Huỳnh Gia Võ Quán ở Tân An, chắc ngài giám đốc cũng biết chứ?”
Lão giám đốc hình như hơi bất ngờ, nhưng cũng làm ra vẻ bình thường đáp: “Huỳnh Gia là gia tộc lớn nhất ở Long An này, đất đai rộng lớn, lại là Võ Quán rất nổi tiếng, tôi đương nhiên là biết.”
Đông Sứ lại nói: “Bang chủ và Huỳnh chưởng môn của Huỳnh Gia có một chút giao tình, kể ra thì cũng là cố nhân lâu năm. Nay bang chủ muốn tới ghé thăm Huỳnh gia hàn huyên chuyện cũ. Nhưng ngài trước nay không thích ồn ào, nên chỉ e chuyến đi này sẽ gây nhiệt náo không cần thiết.”
Lão giám đốc chau mày. Theo ý tứ của tên Đông Sứ thì có vẻ như gã bang chủ muốn tìm đến Huỳnh Gia gây chuyện. Chỉ là lão còn chưa đoán được tên Đông Sứ này muốn mình làm gì. Nghĩ ngợi một thoáng lão lại nói: “Chuyện của bang chủ tự nhiên cũng là chuyện của tôi. Xin ngài có gì cứ dặn dò dăm ba câu là được.”
Tên Đông Sứ trầm ngâm, tợp một ngụm rượu, nghĩ thấy không cần phải vòng vo nữa nên bảo: “Mấy hôm nữa bang chủ sẽ đến Huỳnh gia hỏi chuyện xưa, đến khi đó dù có xảy ra chuyện gì thì phiền ngài bảo đám thuộc hạ cũng ngoảnh mặt làm ngơ cho một ngày.”
Khuân mặt lão giám đốc thoáng biến sắc, nhưng ngay lập tức lấy lại vẻ bình thường nói: “Chuyện đó cũng không có gì, chỉ cần quý bang kín đáo một chút, không gây ồn ào quá thì tự nhiên chúng tôi cũng không rỗi hơi đi xen vào.”
Lão nói xong thì tên Đông Sứ bật cười ra chiều rất thân thiện. Lão giám đốc cũng cười, rồi bữa tiệc lại diễn ra bình thường.
Lưu Chỉnh kể tới đó thì lại tợp một ngụm trà nói: “Bọn Liên Hoa Bang trước nay hành sự không từ thủ đoạn. Chúng người đông thế mạnh. Tôi làm trong ngành cảnh sát này đã nghe không ít chuyện về chúng. Lần này lại đích thân bang chủ xuất mã. Người này trước giờ rất thần bí, nghe nói võ công cao thâm khôn lường. Không biết chưởng môn và hắn có hiềm khích gì?”
Huỳnh chưởng môn nãy giờ ngưng thần nghe chuyện, sắc mặt có ba phần đăm chiêu. Quay sang thấy thần tình của Lưu Chỉnh dường như rất lo lắng thì ông nói: “Sự quan hoài của Lưu huynh đến tệ phái Huỳnh mỗ rất cảm kích. Thế nhưng về phía bọn Liên Hoa Bang, ta đây thật cũng không rõ đã đắc tội với chúng ở điểm nào. Nếu chúng quả thật tới đây thì lúc