Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341826

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1826 lượt.

đó ta sẽ hỏi cho rõ vậy.”

Lưu Chỉnh thu lại mục quang, thở dài nói: “Ta thân cũng chỉ là cấp dưới của cái tên giám đốc đó, không thể tự mình làm chủ được. Nếu hôm đó có xảy ra chuyện, ta chỉ e…”
Huỳnh chưởng môn vội nói: “Tấm lòng của Lưu huynh ta tự nhiên biết rõ, tuyệt không có ý gì trách cứ. Lưu huynh lâu ngày ghé chơi, hay ở lại tệ phái dùng bữa cơm trưa. Để ta cho người nhà đi chuẩn bị.”
Lưu Chỉnh cười đáp: “Không cần, không cần. Ta biết Huỳnh chưởng môn vẫn mạnh khỏe là vui rồi. Thân còn đang còn chút chuyện phải làm, đành hẹn dịp khác sẽ uống rượu đàm đạo với chưởng môn vậy.”
Nói rồi đứng lên cung tay chào.
Huỳnh chưởng môn cũng vội đứng lên đáp lễ, rồi tiễn Lưu Chỉnh ra cổng, vừa đi vừa nói: “Lưu huynh khi nào rảnh rỗi nhớ ghé qua.”

Hai người ra tới cửa, Lưu Chỉnh bước vào trong ôtô đang đợi sẵn bên ngoài. Tài xế rồ máy, chiếc xe lượn theo con đường đất, băng qua cánh đồng đương lúc trổ bông ra ngoài đường lộ, rồi quặt đầu đi thẳng, để lại một lớp bụi mờ mờ tan nhanh. Bên kia đường, một chiếc ôtô màu xám sang trọng khác đang đậu dưới bóng râm, trong xe có hai người đều ngồi cả trên băng ghế trước. Người ngồi ở vị trí tài xế, trạc tuổi trung niên, mặt mũi xạm đen, đượm nét phong trần, tóc để dài, nhìn tòa phủ của Huỳnh Gia nổi lên bên kia cánh đồng lúa , nheo mắt mất cái nói: “Đấy chính là Huỳnh Gia Võ Quán thưa công tử.”
“Trông cũng không tệ!” Người kia lạnh lùng trả lời. Đó là một thanh niên ăn mặc bóng bẩy, khuân mặt tuấn tú nhưng có vẻ lãnh đạm. “Tin tình báo chúng ta nhận được liệu có chính xác?”
“Gián điệp chúng ta cài vào Liên Hoa Bang đã lâu, trước giờ chưa bao giờ truyền tin nhầm. Cái tên Lưu Bạch Phong bỗng nhiên gửi chiến thư cho Huỳnh Tiết, không biết là vì nguyên do gì. Bang chủ vì điều này mà rất lưu tâm nên mới phái chúng ta đi điều tra.”
Người thanh niên đốt một điếu thuốc hút hỏi: “Ngươi có chủ ý gì không?”
Người trung niên đáp: “Danh tiếng của Huỳnh gia ta đã nghe từ lâu, không phải là nơi tầm thường. Nhất thời ta cũng chưa có tính toán gì, cứ từ từ mà hành sự thôi.”
“Chúng ta dùng tiền mua chuộc mấy tên đệ tử của chúng nhờ nghe ngóng thì ngươi thấy thế nào?” Người trẻ tuổi gợi ý.
“Làm vậy là quá manh động, không được.” Gã trung niên phản đối.
Người thanh niên lại phả ra một làn khói nói: “Đi tìm một khách sạn đi, từ từ ta sẽ liệu.”
Người kia không nói nữa, nổ máy chạy đi.



Trời Sài Gòn tháng mười mưa nắng bất chợt, có khi ban ngày đang nắng chang chang, đến chiều lại mưa tầm tã, có mấy hôm trời âm u, mưa lâm râm không ngớt, lại có mấy hôm nắng gay nắng gắt, nóng bức cả người. Như buổi chiều nay, trời nắng suốt từ sáng, không khí ngột ngạt. Võ Tài ra cái ghế đá ngoài ban công ngồi đọc sách. Cái ban công này phía trước có trồng mấy bụi cây xanh mướt, không biết có phải do ông chủ nhà làm không, nhưng tự nhiên cũng làm cho không khí dễ chịu đi phần nào. Thằng Long với thằng Điệp đã ra ngoài từ hơn một tiếng trước, đi lấy xe máy nhà thằng Long trên quê gửi xuống.

Mấy bữa nay nó đã đi học. Nhưng những ngày đầu của năm nhất nhìn chung vẫn rất rảnh rỗi, học một buổi, nghỉ ba buổi. Mấy ngày nay nó cũng không thấy Trang Nhi, không biết nàng đã đi đâu. Ở nhà mãi cũng thấy chán nản, nên nó quyết định đi tìm việc làm. Công việc chủ yếu mà nó nhắm vào là phục vụ quán ăn, bưng bê café, bán hàng… những thứ lặt vặt mà hầu như sinh viên nào cũng ráng đi tìm. Nhưng đã đi ba ngày rồi, tới chỗ nào cũng để lại số điện thoại, thậm chí là cả email, mà chưa thấy ai phản hồi tiếng nào. Thằng Điệp cũng cùng chung tình trạng, vẫn chưa kiếm được gì làm.

Hôm nay trời nóng dị thường. Võ Tài ngồi trên ban công cũng thấy ngột ngạt, đưa mắt nhìn xuống đường, trưa nắng vắng vẻ, cả con hẻm nhỏ không thấy bóng người qua lại. Bây giờ nó mới để ý, con hẻm này vừa sâu, vừa rộng, có lẽ bên trong kia còn có mấy con hẻm nhỏ khác. Nó chưa bao giờ đi vào trong đó, cũng chẳng có việc gì mà vào. Mà ở thành phố này, người ta vốn lạ lẫm lẫn nhau. Có khi hai người hàng xóm sống cạnh nhau mấy năm mà đến tên tuổi cũng không biết. Khác hẳn làng quê đậm nghĩa đậm tình, bước ra cửa là gặp người quen. Cho nên nó đương nhiên cũng chẳng mấy bận tâm trong con hẻm này rốt cuộc là có những thứ gì.

Bỏ cuốn sách đã đọc hơn một nửa, nó liền rông xuống dưới nhà qua hàng tạp hóa mua nước uống. Lão Sáu ngồi bên hàng vé số, tay cầm cái quạt quạt liên hồi, thấy nó thì tươi cười bảo: “Trời nóng quá, cậu ra ngồi chơi, ở trên đó làm gì?”
Từ hôm nghe lỏm được chuyện nọ, Võ Tài ít lui tới với lão, giờ nghe lão mời nó cũng hơi lưỡng lự, nhưng nghĩ lại thấy mình nên bình thường vẫn tốt hơn, nên nở một nụ cười kéo ghế lại ngồi gần, định gọi hai chai nước cho hai người. Nhưng lão Sáu cản lại, bảo chỉ uống trà thôi.
Lão cười tươi nói: “Sao rồi, mấy bữa nay học hành thế nào?”
Võ Tài nói: “Cũng bình thường bác ạ. Mấy bữa đầu nên cũng chẳng học gì nhiều. Rảnh rỗi nên con đang tìm việc làm thêm.”
“Thế có tìm được chưa?”
“Vẫn chưa ạ! Chỗ nào họ cũng b