Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341840

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1840 lượt.

ảo để họ xem. Con định chiều nay thằng Điệp đưa xe về rồi lại đi tiếp.”
“Thế mấy cậu muốn làm cái gì?” Lão Sáu phe phẩy quạt hỏi.
“Thì phục vụ hay bưng bê gì đó thôi. Chủ yếu là làm ngoài giờ thôi bác.”
Lão Sáu nghe vậy bật cười ha hả nói: “Mấy cậu sao không nói ta sớm. Ta có mấy đứa đàn em cũ mở mấy hàng café lớn lắm. Để tao bảo chúng cho mấy cậu vào làm.”
Võ Tài mừng rỡ nói: “Vậy hả bác. Nhưng liệu có được không?”
Lão sáu vẫn cười bảo: “Có gì mà không được. Mấy đứa đó ngày trước vốn là đàn em theo ta bươn chải giang hồ, về sau lập nghiệp ở Sài gòn này ta cũng giúp đỡ không ít. Giờ chẳng lẽ ta nhờ nhận mấy đứa cậu lại không được sao. Để ta gọi bọn họ thử xem.”
Nói rồi cũng không đợi Võ Tài nói gì, lão liền bốc máy, bấm số gọi, lát sau thì nghe lão sang sảng nói: “Cậu dạo này khỏe không?”
“Cũng không có việc gì nhiều, quán café cậu vẫn còn đang bán đấy chứ?”
“Ờ...”
“Ta có mấy thằng cháu sinh viên. Cậu xem sắp xếp cho nó chỗ bưng bê được không?”
“À..vậy hả. Vậy cám ơn cậu nhé, để mai ta bảo mấy đứa nó đến.”
Lão Sáu gác máy lại cười bảo: “Xong rồi đấy. Để ta cho cậu số điện thoại. Ngày mai cậu cứ gọi một cái rồi đến làm việc.”

Võ Tài nghe cứ tưởng như đùa, không ngờ việc lại dễ dàng vậy, bèn vội vàng lấy số điện thoại rồi cám ơn rối rít. Ác cảm với lão cũng vơi đi quá nửa.
Ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa, bỗng thấy đầu hẻm có mấy người chạy vào. Đi đầu là một lão già ăn mặc lôi thôi lếch thếch, đeo mắt kính đen, tay cầm một cái gậy nhỏ, trông y như một lão ăn mày. Lão ta tay dắt theo một đứa nhỏ chừng bảy tám tuổi, mặt mũi bẩn thỉu, ăn mặc lem luốc, duy chỉ có khuân mặt trẻ con với đôi mắt sáng ngời là vẫn không che đi được.
Hai người, một già một trẻ đó, đang chạy thục mạng. Phía sau có ba tên to xác rượt theo, vừa rượt vừa chửi: “Lão già chết tiệt, mau đứng lại!”

Lão ăn mày chạy thêm mấy bước thì quăng luôn cả gậy, kéo đứa nhỏ ráng tăng tốc. Nhưng sao lão có thể nhanh hơn những tên kia, vừa chạy tới ngay chỗ Võ Tài thì đã bị một tên vọt lên trước chặn lại. Lão ăn mày biết không thoát được cũng đành dừng lại.
Tên chắn đường bước tới chẳng nói chẳng rằng thụi vào bụng lão một phát rồi quát: “Đòi chạy hả! Báo hại bọn tao rượt theo thục mạng, mệt gần chết.”
Lão ăn mày tướng tá gầy gò, khắc khổ, thêm bộ quần áo rách rưới thì nhìn đến tội nghiệp. Lão bị thụi một cái vào bụng mắt nổ đom đóm, cái kính đen văng khỏi cả mặt. Xem chừng cái kính đó là thứ giúp lão giả mù.
Thằng nhỏ thấy lão bị đánh vật xuống đất thì la to: “Đừng đánh ông cháu. Cháu xin mấy chú!” Rồi quay xuống đỡ lão già dậy, trên tay vẫn cầm xấp vé số.

Mấy tên kia dường như đã bình tĩnh hơn. Một tên mặc áo đen bó sát người phình lên bộ ngực lực lưỡng, mặt rỗ chằng chịu, gằn giọng nói, cái giọng ngọng ngọng giống như người nhai xi-gum: “Sao? Suốn làm ăn mà không muốn đóng tiền hả. Chán sống rồi thì nói!” Hai tên còn lại khoanh tay đứng nhìn.
Lão già khổ sở nói, giọng Thanh Hóa đặc sệt: “Mấy anh xét cho. Hai ông cháu tôi mấy bữa nay làm ăn ế ẩm, vé số thì không ai mua, xin ăn thì không ai cho. Không phải tôi có ý trốn tránh, chỉ là quả thật không còn đồng bạc nào. Thằng cháu tôi thì hôm qua lại lên cơn sốt, tôi có buôn bán được gì đâu. Đi rách cả dép, mời khan cả họng mà đến cơm còn không đủ no. Các anh rộng tình cho tôi xin khất thêm...”
Lão chưa dứt lời thì tên kia đã quát, cái giọng vừa khàn vừa ngọng nghe có hơi là lạ: “Câm cái mồm lão lại. Cái điệp khúc đó lão đã hát bao nhiêu lần rồi. Lão trễ tiền của đại ca đã hai tuần nay, cả vốn lẫn lãi hôm nay nếu không đưa đủ thì từ nay đừng hòng làm ăn nữa. Bây giờ có trả không?”
Lão già ngơ ngác, mếu máo bảo: “Có tiền đâu mà trả!”
Tên kia trợn mắt bảo: “Không có tiền cũng phải trả. Không thì ta đập chết lão!”
Một tên đang đứng khoanh tay nhìn, dáng người nhỏ thó, tóc dựng đứng, liền chen vào: “Chúng ta vào nhà lão coi có gì lấy được thì cứ lấy tạm, xong rồi lôi lão về cho môn chủ xử lý.”

Tên còn lại cuối cùng, dáng người mập mạp quá đỗi, vẻ mặt ngờ nghệch, lại để kiểu tóc quả dừa, quay sang thắc mắc với tên nhỏ con: “Ủa anh! Lão ta có nhà hả? Chúng ta có cần đốt luôn không?”
Tên nhỏ con quay sang gí tay lên trán gã bảo: “Thằng ngu này, đốt nhà cho đi tù hả!” Rồi quay sang hất hất với tên đô con bảo: “Nói lão dẫn về phòng, coi có gì lấy được không.”
Tên đô con tức thì quay xuống lão già quát: “Có nghe thấy gì không? Mau dẫn bọn ta về nhà ông coi.”
Lão già vẫn nằm vạ vật trên đất bảo: “Bọn ta đến cơm không có mà ăn, làm gì có nhà.”
Tên đô con tức khí, khuân mặt bắt đầu hiện sắc đỏ, hắn nói: “Ta bảo nhà là cái chỗ lão ngủ đấy. Lão trọ ở đâu mau dẫn đường.”
Lão già vẫn chống chế: “Ông cháu ta ban ngày rong rủi ngoài đường phố, bạ chỗ nào thì ngủ chỗ đấy, trước giờ không có thuê phòng.”
Tên đô con giận tím mặt nhưng không biết phải làm sao, bèn nói với tên nhỏ con: “Anh hai, chúng ta làm sao, lão tiền không có, nhà không có.”
Tên mập mạp cũng quay sang nói: “Phải đấy anh h