Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.
ai. Lão ta không có tiền. Hay chúng ta đi về thôi, ở đây làm gì.”
Gã vừa nói xong thì đã bị tên nhỏ con cho ăn một cái bạt tai quát: “Không đòi được tiền mà về, chúng mày dám vác mặt đến gặp môn chủ à.”
Gã mập mạp bị đánh, nhưng vẫn lầm bầm: “Nhưng lão ta có tiền đâu...”
Gã nhỏ con không thèm lí đến tên đàn em, phun một bãi nước bọt xuống đất rồi bước đến chỗ hai ông cháu lão ăn mày, kế ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mặt lão. Cái gã này tuy thân hình nhỏ thó, nhưng khuân mặt lại cực kì hung dữ, trên mặt còn có một vệt sẹo dài vạch ngang qua trán. Lão ăn mày bị nhìn đến đơ cả người.
Gã nhỏ con nói: “Lão ăn mày, đừng tưởng ta không biết lão cố tình giấu tiền làm của riêng không chịu đưa cho bọn ta.” Nói tới đó hắn móc trong quần ra một con dao găm, quơ quơ trước mặt lão ăn mày, giọng đã trở nên gay gắt hơn. “Giờ ta bảo lão có chịu đưa ra không. Nếu không ta sẽ xẻo chim thằng nhỏ này cảnh cáo. Mau!”
Tên mập mạp loáng thoáng nghe thấy lời gã nói, liền vội vàng chen vào, sắc mặt rất khó hiểu: “Anh hai! anh hai! Xẻo chim nó, làm sao nó đi tiểu?”
Tên nhỏ con quát: “Câm mồm!”
Võ Tài ngồi ngoài quan sát, cảm thấy mấy tên du côn này có mấy phần hài hước, nhưng rõ ràng cũng rất dữ tợn, lời nói không hề giống hù dọa, chỉ e tên kia nói là làm thật, sẽ cắt mất của thằng nhỏ. Nếu thế thật thì kiểu gì cũng phải ra tay ngăn cản. Lão Sáu ngồi cạnh nó, phe phẩy chiếc quạt, bĩnh tĩnh ngồi xem. Trận tranh cãi ồn ào giữa trưa cũng khuấy động những người trong hẻm. Nhưng giờ này thiên hạ đều đi làm với đi học cả, những người ở nhà chủ yếu là ông già bà cả, cũng chỉ lén lén lút lút trong nhà nhìn ra.
Lão già mặt túa mồ hôi, quơ tay ôm thằng nhóc vào người, vẻ mặt khổ sở nói: “Anh hai xét cho, tôi làm gì có đồng nào.”
Tên nhỏ con hình như đã hết kiên nhẫn, liền đứng lên, hất hàm hử một tiếng ra hiệu cho tên mập mạp động thủ.
Thế mà tên mập mạp lại không hiểu ý tròn mắt hỏi: “Sao anh hai?”
Gã nhỏ con tức giận quát: “Tao bảo mày lôi thằng nhỏ ra đây cho tao xẻo chim nó.”
Tên mập mạp ngạc nhiên: “Hả! Anh hai tính làm thật hả, không phải chỉ hù lão thôi sao?”
Gã nhỏ con dường như hết chịu nổi, bừng bừng tức giận, quát tên đô con: “Mày lôi nó ra đây!”
Tên đô con lập tức xông vào, giằng co lôi thằng nhỏ với lão già. Lão già sức yếu sao chống nổi với hắn, giữ được một lúc thì hắn đã lấy được thằng nhỏ. Thằng nhỏ giãy giụa kịch liệt, tung chân đá loạn vào không khí, khóc lóc không thôi, mồm kêu liên hồi: “Thả ta ra, thả ta ra!”
Tên đô con xiết chặt nó trong đôi tay lực lưỡng của mình, miệng lầm bầm chửi: “Lại còn giẫy à.”
Thằng nhỏ giãy giụa mãi không thoát được, trong lúc luống cuống há mồm ngoạm một cái thật mạnh vào tay kẻ bắt mình. Tên đô con bị cắn rú lên đau đớn buông vội thằng nhóc ra rồi xoa xoa chỗ bị cắn, mặt lập tức biến sắc, túm cổ thủ phạm rồi tát một cái rõ mạnh. Thằng nhỏ ăn tát choáng váng đầu óc, lảo đảo như muốn té. Võ Tài thấy một đứa bé bị tát đến quay cuồng như vậy, người nhổm cả lên chực xông ra, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh xem tình hình thế nào.
Tên đô con lại xiết thằng nhỏ vào tay trở lại. Tên nhỏ con quát tên mập mạp: “Mày qua giữ chân nó.”
Tên mập mạp đớ ra, nhưng nhanh chóng hiểu ý vội bước lên hợp lực với tên đô con giữ thằng nhỏ lại. Thằng nhỏ vậy là hết đường giãy giụa.
Lúc đó tên nhỏ coi ve vẩy con dao trước quần thằng nhỏ, nhìn lão già nói: “Lão quý tiền của lão hơn cả cháu của lão sao?”
Lão già mắt đã rươm rướm nước, tuyệt vọng van xin: “Mấy anh xin tha cho nó, tha cho nó. Mấy ngày nữa tôi sẽ mang tiền đến đủ.”
Tên nhỏ con không lý gì đến lời van xin, kéo phăng chiếc quần đùi bẩn thỉu của thằng nhỏ xuống, túm lấy cái nhỏ xíu của nó kéo lên rồi kê dao vào, chắc sẽ làm thật.
Võ Tài không thể nhịn được nữa, chai C2 đã uống cạn trong tay lập tức phóng ra như tên bắn. Nghe bộp một tiếng, con dao găm trong tay tên nhỏ con đã bị đánh văng xuống đất.
Ca ba tên kia kinh ngạc, tên mập mạp lên tiếng trước tiên: “Anh hai, sao anh hai quăng dao đi vậy?”
Tên đô con thông minh hơn nói: “Anh hai muốn cho lão một cơ hội hả?”
Tên nhỏ con lườm lườm hai thằng đàn em, kế đến quay nhìn về phía sau. Hắn chỉ thấy Võ Tài và lão Sáu ở đó. Lão Sáu thì vẫn phe phẩy quạt, miệng thậm chí còn hơi mỉm cười. Còn Võ Tài đã đứng dậy, sắc mặt trầm trọng. Con đường vắng hoe, không còn ai khác. Tên nhỏ con còn phân vân chưa biết ai trong hai người đã ra tay, Võ Tài đã lên tiếng: “Mấy anh sao lại đi bắt nạt một thằng bé như vậy. Không biết nhục sao!”
Tên nhỏ con tính tình vốn không hiền hòa gì, cứ như bình thường thì đã xông đến dằn mặt bằng mấy cú đấm. Nhưng khi nãy thấy Võ Tài phóng chai C2 nhẹ tênh mà đánh văng được con dao trong tay gã, gã tuy không phải cao thủ nhưng cũng có chục năm luyện võ, tay cầm cực kì chắc, liền biết ngay Võ Tài không phải hạng vừa. Gã ráng nén giận hỏi: “Giang hồ ai lo chuyện đó. Cớ gì mà lại xen vào chuyện người khác?”
Tên mập mạp tỏ vẻ khó hiểu hỏi: “Anh hai, nó chỉ đứng xem thôi mà, càng oa