Chuyện xảy ra trên con tàu tốc hành Phương Đông - Phần 01: Những dữ kiện
Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341837
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1837 lượt.
huế hàng” cho tên đại ca, nên hắn cho ba thằng này cứ vài ngày lại tới tìm lão một lần. Đòi mãi không được nên hôm nay chúng đòi hành hung giữa đường. Hai ông cháu lão thế đơn lực bạc địch sao lại bọn chúng đành phải tháo chạy, vào trong này thì bị tóm được. May nhờ có cậu trượng nghĩa cứu giúp, lão đây muôn phần cảm tạ.”
Thằng Điệp thấy lão ăn sặc mùi kiếm hiệp thì cười hì hì, còn thằng Long thì cười ha hả khoái trá. Thằng Điệp chợt thắc mắc: “Mà thuế hàng là cái gì?”
Lão ăn mày lại hớp một ngụm nước, nhai đá rau ráu nói: “Bọn nó gọi vậy cho sang, chứ nói toẹt ra là phải đóng tiền bảo kê. Ở cái đất Sài Gòn này, mấy cậu thanh niên thì chắc không biết, chứ phàm làm cái gì cũng phải đóng tiền hết. Làm khu nào thì đóng tiền cho đại ca khu đó. Bọn chúng tôi ăn mày thì đóng tiền ăn mày. Mấy đứa bán hàng rong thì phải đóng tiền bán hàng rong, vé số thì đóng tiền vé số, cả đĩ điếm, nhà hàng, khách sạn cũng phải đóng tiền tuất. Nếu không đóng thì chúng đánh cho khỏi bán buôn làm ăn gì.”
Thằng Long lại tức giận vỗ đùi đệm vào một câu tục rồi nói: “Cái quái gì kì vậy! Mấy người xin ăn vất vả việc gì phải nộp tiền cho chúng!”
Nhưng lão ăn mày vẫn bình thản giải thích: “Cậu trẻ tuổi không hiểu chuyện. Chứ cứ tưởng muốn cầm xấp vé số ra đường bán thì được à. Lại không bị bọn nó túm đầu đánh cho chết ấy chứ.”
Thằng Long vẫn hậm hực, nhưng không biết phải nói gì, đành tợm một ngụm nước giải nhiệt.
Thằng nhóc ngồi nãy giờ đã uống cạn chai Sting, lúc đó mới cất giọng lanh lảnh chen vào: “Môn chủ của em ghê lắm, ai mà không đưa tiền cho ông thì ông ấy đánh chết.”
Võ Tài xoa xoa đầu nó, rồi hỏi ông già: “Tên môn chủ là ai thế bác?”
Ly nước cũa lão già đã hết nhẵn, lão bèn rót trà vào uống một ngụm to rồi mới nói: “Hắn là cái tên cầm đầu thu tiền ở khu này. Cả quận Gò Vấp này hình như có bốn năm khu gì đó, mỗi khu gồm mấy phường, chúng nó tự phân chia với nhau. Ai làm ở khu nào thì tự động đến mà ghi danh đóng tiền cho chúng.Hồi trước ông cháu lão kiếm ăn ở bên kia, nhưng mà bị chèn ép quá nên chạy sang bên này. Không ngờ qua bên này ế kinh khủng, xin rách cả quai hàm mà chả chó nào nó cho, vé số thì mời mười tên mới có một tên mua, thử hỏi tiền đâu mà đóng thuế cho chúng. Cái tên cầm đầu ở khu này hiệu xưng là Tùng Chột, vì mắt hắn bị chột. Nhưng hắn mê phim kiếm hiệp nên tự phong mình là Môn Chủ nghe cho nó oách, gọi đầy đủ là Quách Tùng Độc Nhãn Môn Chủ. Đấy! Mấy cậu nghe có ghê không. Lão đây thì chỉ thích Hồng Thất Công lão bang chủ thôi. Tiếc là bây giờ không còn Cái Bang như ngày xưa, nếu không lão quyết phải lên làm được chức chưởng lão chín túi mới thôi.”
Lão già nói tới đó mắt ánh lên một vẻ hào sảng. Thằng Long bật cười ha hả.
Võ Tài cũng phì cười. Lão già như nghĩ ra gì đó, vẻ mặt trở nên trầm trọng nói: “Khi nãy cậu xuất thủ đánh ba đứa tụi nó, chắc chắn chúng sẽ không chịu bỏ qua. Chỉ e ngày mai chúng kéo người đến thanh toán cậu đấy. Bọn này là người của Thanh Long bang, trước giờ vốn chẳng coi vương pháp ra cái gì đâu. Lão khuyên cậu nên đi ngay đi thôi. Khi nãy lão thấy cậu xuất chiêu mau lẹ, cũng có thể xem là bậc cao thủ. Nhưng bọn chúng người đông thế mạnh, cậu một thân một mình, người xưa nói: “Mãnh hổ nan địch quần hồ”, cho nên kẻ anh hùng không sợ cái thiệt trước mắt, tạm lánh đi cũng quyết không ai chê cười.”
Mặc cho thằng Long đã toe toét cười vì cái kiểu nói chuyện sặc mùi kiếm hiệp của lão, nhưng hình như Lão vẫn nói tiếp…
Còn Võ Tài chỉ nghe tới ba chữ Thanh Long Bang thì đã giật bắn người, không để ý đến những gì lão nói phía sau nữa. Liên Hoa Bang và Thanh Long Bang là hai cái tên nó đang rất muốn tìm hiểu. Vậy nó liền chặn ngay lời của lão lại hỏi: “Bọn chúng là người của Thanh Long Bang sao!?”
Lão già đột nhiên bị hỏi, lời đang ồ ạt tuân ra phải ngưng lại, nhất thời im lặng một lúc để sắp xếp lại ý tứ, lúc đó mới đáp: “Đúng vậy! Chúng là người của Thanh Long Bang.”
Võ Tài liền gọi cho lão thêm một chai nước nữa, kế lại mua cho thằng bé một ổ bánh, rồi ân cần hỏi: “Là thế nào bác nói rõ hơn được không?”
Lão ăn mày buông một tiếng thở dài, mắt nheo lại, điều chỉnh tư thế ngồi sao cho giống với các bậc cao nhân khi luận chuyện thiên hạ. Lão trước giờ vốn là kẻ ưa nói, nhưng thường ngày thì ngoài đứa cháu mới tám tuổi chưa biết gì thì tìm đâu ra người nghe, lúc đó thấy Võ Tài đặt câu hỏi, đương nhiên là rất thích thú, bèn cố sắp xếp lại những kiến thức trong đầu, rồi uống một ngụm nước lấy hơi, từ từ nói. Phía bên kia, lão Sáu đang phe phẩy quạt, cũng ngưng thần lắng nghe:
“Các cậu hậu sinh không biết chuyện cũng là điều đương nhiên. Giang hồ vốn hiểm ác, long hổ tranh đấu không ngừng nghỉ, miềng mồi ngon thì tự nhiên lắm kẻ nhòm. Thiên hạ này, ý ta là cái đất Sài Gòn này, lại chẳng phải miếng ăn béo bở hay sao. Lão đặt chân đến đây khoảng vào một buổi thu tàn gần bốn chục năm trước. Khi đó nơi này chỉ có Thanh Long Bang hoành hành mà thôi. Lúc đó đại danh Năm Đồng Tử ai nghe tới cũng phải khiếp xanh mặt. Ta lúc đó tài cao chí