Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

lớn, được lão bang chủ thu dùng, làm tới chức đường chủ, đứng đầu mấy quận trong thành phố, ai cũng phải kính nể.”
Thằng nhóc nhìn lão ngây thơ hỏi: “Về sau ông bị người ta đuổi khỏi sư môn phải không ạ?”
Số là thằng bé đã nghe câu chuyện này nhiều lần, lúc nào nghe tới chỗ này cũng hỏi như thế.
Võ Tài chỉ định hỏi về Thanh Long Bang, không ngờ lão ăn mày lại kể luôn cả thân thế của lão ra, lại càng không ngờ lão lại từng là người trong Thanh Long Bang. Phía bên này, lão Sáu tay quạt chợt ngưng, có lẽ cũng hơi giật mình về thân phận lão già kia.

Lão ăn mày quát thằng nhóc một tiếng rồi lại tiếp tục kể: “Không ngờ hai chục năm trước lại xuất hiện một Liên Hoa Bang do tên Lưu Bạch Phong đứng đầu, không biết từ đâu ùn ùn kéo đến, thanh thế cực lớn, nhân mã cực đông. Tên này ta từng thấy mấy lần, hắn ta tóc trắng như tuyết, lúc nào cũng mặc một tấm trường bào màu đen, võ công cực kì cao siêu, tính tình thì quái dị, dưới trướng lại có Ngũ Đại Sứ Giả, tên nào tên nấy cũng đều là cao thủ hàng đầu trong thiên hạ. Chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, thế lực Liên Hoa Bang đã bành trướng như bèo rộ trên sông, không ngừng cướp đất giành ăn với Thanh Long Bang. Đôi bên đánh nhau không biết là bao nhiêu trận, chết không biết bao nhiêu là người, máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Anh hũng ngã xuống nhiều không sao kể xiết, oán thù chất lên tới tận trời.
Năm đó xảy ra vụ đụng độ lớn giữa hai bang phái, dẫn tới việc thay triều đổi đại. Số là Lưu Bạch Phong làm càn, không coi anh em đồng đạo ra gì, công khai tuyên chiến với Thanh Long Bang. Hắn chỉ đạo đàn em kéo bè kéo lũ đánh phá mấy chục tổng đàng của Thanh Long Bang khắp các quận huyện trong thành phố. Thanh Long Bang đương nhiên cũng đâu chịu ngồi không chờ chết, lập tức hiệu lệnh huynh đệ đứng lên chống lại. Gần một tuần lễ không ngày nào là không có đánh nhau, không chỗ nào là không có chém giết. Chính quyền cũng chỉ đành bó tay ngồi nhìn hai băng phái mạnh nhất thành phố thanh trừng lẫn nhau. Cảnh tượng thành phố hồi đó tựa như xảy ra nội chiến, đôi bên giao tranh kịch liệt, giành giật từng góc phố con đường.
Ta thân là đường chủ, cai quản quận Gò Vấp và quận Bình Thạnh, đương nhiên cũng không nằm ngoài cuộc chiến. Năm đó ta thống lĩnh bộ hạ chém nhau một trận kịch liệt với chúng ở ngã năm Chuồng Chó, cách đây mấy cái ngã tư đấy, đuổi đánh nhau tới tận vòng xoay Lăng Cha Cả, gây ra một phen đại náo loạn, dân tình khiếp vía. Kết quả là bọn ta có bao nhiêu mạng đều chết sạch. Ta thân mang trọng thương chạy về tổng đàng ở Chợ Lớn cấp báo tình hình. Nhưng đến đó ta mới hay, Năm Đồng Tử lão bang chủ trúng mai phục giữa đường, bị Ngũ Đại Sứ Giả của Liên Hoa Bang vây công. Ngài một đấu năm đánh mất mạng một tên, trọng thương ba tên, nhưng sau cùng bị trúng độc thủ, may nhờ có đệ tử là Yến Tùng mang người tới cứu kịp thời mới chạy thoát, nhưng thọ thương quá nặng, cầm cự chỉ được hơn một tháng thì đem chức bang chủ truyền lại cho Yến Tùng rồi quy tiên.

Tên Yến Tùng này bản lĩnh cũng không phải vừa, vốn đã học được một thân công phu Đồng Tử Công của sư phụ, tâm cơ lại cao. Vừa lên làm bang chủ hắn đã tìm cách bình ổn cục diện, tập trung lực lượng giữ đất làm ăn. Nhưng thủy chung vẫn bị bọn Liên Hoa Bang chèn ép, thế lực ngày một suy yếu, cầm cự đến hôm nay thì chỉ còn lại mấy phần sinh lực. Phần lớn địa bàn đã phải nhượng lại cho Liên Hoa Bang.”


Lão nói tới đó liền uống một hơi cạn sạch ly nước rồi lại tiếp tục: “Ở Gò Vấp này có hai khu là đất của Thanh Long Bang. Khu này và một một khu nữa. Mỗi khu như vậy Thanh Long Bang gọi là một Hội, đứng đầu là một Hội Chủ. Nhiều Hội hợp lại thành một Đường, đứng đầu là Đường Chủ. Khu này gọi là Lô Hội, khu còn lại gọi là Hắc Hội, cùng với 3 hội nữa bên quận Phú Nhuận hợp thành Địa Long Đường. Ta nghe cái tên đấy mà cũng thấy chướng tai. Nhưng mà mặc kệ, bọn tôm tép chúng nó hôm nay dám đuổi đánh lão mà không biết khi xưa ta ghê ghớm cỡ nào, nhất định sẽ có ngày ta cho chúng biết tay.”

Thằng Long nghe lão thuật chuyện giang hồ hấp dẫn cũng quên cả cười, lúc đó mới hỏi: “Thế sao lão lại thành ra như bây giờ?”
Lão già buông ra một tiếng thở dài não ruột nói: “Ta bị kẻ gian hãm hại, vu cho cái tội nội gián, xém tí nữa thì mất mạng, cũng may bỏ chạy kịp lúc. Ta bị bọn chúng truy nã ráo riết, nên mới phải giả dạng đi làm ăn mày thế này đây.”
Võ Tài nghe lão thuật chuyện xong thì ngẩn ngơ suy nghĩ. Cảm thấy thế sự quá nhiễu nhương, sự tình càng lúc càng phức tạp.
Lại nghe lão ăn mày nói: “Thanh Long Bang thế lực tuy có suy yếu, nhưng ở Sài Gòn này ít nhiều gì cũng là đệ nhị bang phái. Thuộc hạ của chúng rất nhiều, trước giờ không có ai lại ngu xuẩn đi chọc giận chúng. Cậu đánh người của bọn chúng, thì đúng là chuốc họa vào thân rồi. Tuy khi nãy ta được cậu cứu, nhưng chắc từ giờ cũng không thể sống yên được, nay mai phải chuyển địa bàn thôi.”
Thằng Long mặt đỏ bừng nói: “Sợ cái gì chứ, cứ để chúng qua đây ta sẽ đánh một trận cho đã.”
Thằng Điệp nói: “Giỏi quá, đánh đượ