pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341839

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.

í Sẹo, đã tính toán cách trả lời từ trước, bèn ráng giữ bình tĩnh giải thích: “Thưa Môn Chủ, bọn ăn mày dạo này ế ẩm, đòi tiền chúng có hơi… hơi khó một chút. Với lại …” Nói tới đó hắn ra vẻ ngập ngừng.
Tên môn chủ hỏi: “Với lại cái gì?”
Hắn lại nói: “Với lại bỗng dưng xuất hiện mấy tên lạ mặt, võ công không kém, không biết là người thuộc bang phái nào, liên tục quấy phá chuyện làm ăn của chúng ta, khiến em mấy lần đòi tiền lũ ăn mày đều bị chúng phá bĩnh. Bọn chúng có mấy tên, em địch không lại nên về đây bẩm lại môn chủ, xin môn chủ đứng ra chủ trì cho đám đàn em bọn em được yên tâm mà làm việc.”
Tên môn chủ nhỏm dậy hỏi: “Lại có chuyện đó sao?”
Tí Sẹo cúi đầu đáp: “Mới chỉ lúc nãy thôi chúng còn ra tay quấy phá.”
Tên môn chủ nói: “Lai lịch bọn chúng ngươi không biết sao, có phải người của Liên Hoa Bang không?”
Tí Sẹo đáp: “Theo em thấy thì chắc không phải. Bọn Liên Hoa Bang trước giờ làm gì cũng oang oang xưng danh. Bọn này có lẽ là mấy tên học được tí võ, rỗi chuyện nên kiếm việc làm. Môn chủ cứ cho em mấy người để em dạy cho chúng một bài học là được rồi, tháng sau tự nhiên sẽ thu đủ tiền cho môn chủ.”

Tên môn chủ gật gật đầu, dúi điếu thuốc xuống cái gạt tàn, vừa nhả khói vừa nói: “Chuyện đó tính sau cũng được, hôm nay ta gọi các ngươi về, còn có chuyện quan trọng hơn cần bàn.”
Đám người lập tức xôn xao, một tên lên tiếng hỏi, hằn là tên lo thu tiền vé số: “Môn chủ, là chuyện gì?”
Tên môn chủ lúc đó đứng dậy bước qua bước lại quanh bàn, tiếng giày bót kêu cộp cộp đệm theo lời hắn nói: “Thanh Long Bang chúng ta ở Gò Vấp này có hai khu, là Lô Hội chúng ta với lại Hắc Hội của tên Long Nghiện. Hôm qua ta mới nhận được tin tên Long Nghiện đã bị người ta giết chết rồi.”
Tất cả đều ngạc nhiên, lại xì xào bàn tán. Hội chủ của một Hội bị giết chết không phải chuyện nhỏ. Tên môn chủ ho ho mấy tiếng để giữ trật tự, lại nói tiếp: “Ta nghi là do bọn Bạch Mai Đường ra tay giết người để chiếm địa bàn. Bọn Bạch Mai Đường này là người của Liên Hoa Bang. Bang chủ truyền lệnh cho chúng ta ngày mai phải qua tiếp quản Hắc Hội gấp, không để rơi vào tay chúng.”
Đám người lại một phen xôn xao. Tất cả đều biết “tiếp quản” có nghĩa là phải đánh nhau mà đoạt lại. Kẻ thì mừng, người thì lo. Mừng vì nếu có được Hắc Hội thì sẽ có thêm đất làm ăn, tự nhiên là có thêm thu nhập. Nhưng lo vì Liên Hoa Bang người đông thế mạnh, muốn chống lại e không dễ. Một kẻ lên tiếng: “Môn chủ, vậy chúng ta tính sao?”
Tên môn chủ, hiệu là Tùng Chột, ngồi lại vào ghế rít thuốc nói: “Còn tính làm sao, đó là nghiêm lệnh của bang chủ. Ngày mai các ngươi gom người cùng ta qua đấy xem tình hình thế nào rồi nói chuyện.”
Một tên nói: “Bọn Liên Hoa Bang nhiều người nhiều của, môn chủ thấy chúng ta có nên từ từ mà tính hay không.”
Tùng Chột quắc mắt nhìn y khiến y lập tức im bặt, tự biết là đã nói tầm bậy. Tùng Chột tức giận nói: “Bọn chúng nhiều người nhiều của thì chúng mày sợ à. Hãy nhớ chúng ta là Thanh Long Bang, thế lực cũng không phải là nhỏ. Chuyện địa bàn làm ăn trước giờ đều có quy tắc rõ ràng, bọn chúng không chịu giao lại thì chém chết mẹ hết chúng nó. Các ngươi tên nào sợ chết mau bước ra!”

Tất cả nín thở, ai cũng biết Tùng Chột là kẻ liều mạng, trước giờ không biết sợ là gì. Lại thêm hắn có cái tính nóng nảy, lúc này mà chẳng may có ai lỡ lời thì đúng là chuốc vạ. Tùng Chột lại nói: “Chúng ta có bao nhiêu anh em?”
Cả đám nhìn nhau trao đổi suy nghĩ, một lát thì có một tên đứng ra thưa: “Nếu gom bi luôn cả đám người còn lại của bên Hắc Hội thì được hơn trăm mạng?”
Tùng Chột gật đầu ừ một tiếng nói: “Lính chiến hết cả chứ?”
Kẻ kia lại nói: “Lính chiến có kinh nghiệm thì chỉ khoảng năm chục tên, số còn lại thì toàn bọn mới vào nghề, còn gà lắm!”
Tùng Chột nói: “Vậy thì coi như cho chúng một phen luyện tập đi, làm nghề này thì lúc nào cũng phải sẵn sàng chiến đấu. Nên nhớ chén cơm chúng ta ăn là ở đâu mà có. Bọn Bạch Mai đường sau khi thanh toán Long Nghiện rồi lại chẳng nhòm sang Lô Hội chúng ta sao. Nếu chúng ta không tiên hạ cường vi thủ, à không… tiên hạ thủ vi cường trước chẳng lẽ đợi chúng vác dao tới tận cửa đòi mạng à.”
Cả đám nghe Tùng Chột dạy dỗ đều gật đầu thấy có lí, xem chừng việc chém nhau là không thể tránh khỏi.
Tùng Chột lại nói: “Chúng mày mau về dặn bọn đàn em chuẩn bị hàng họ cho ngon lành. Tối mai chúng ta xuất phát, xong chuyện ai cũng sẽ có thưởng, còn tên nào lâm trận bỏ chạy thì chớ trách sao ta độc ác.”
Đám người kia trước giờ vốn toàn những tay anh chị sáng chém chiều đâm, vốn chẳng hề coi chuyện đánh đấm ra gì, sau khi được Tùng Chột đả thông tư tưởng thì ai nấy cũng đã sẵn sàng liều mạng, đều dạ ran một tiếng rồi lục tục kéo nhau ra về.



Võ Tài và thằng Điệp theo sự giới thiệu của lão Sáu đến làm việc tại một quán café không xa nhà lắm. Gọi là quán café chắc chưa đúng, mà gọi là khu phức hợp ăn chơi thì chính xác hơn vì quán có tới mấy chức năng: café sân vườn, café sân thượng, vũ trường, Karaoke đủ cả. Tay quản lý phâ