Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bản Sắc Anh Hùng

Bản Sắc Anh Hùng

Tác giả: Kim Lưu

Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015

Lượt xem: 1341942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1942 lượt.

c bao nhiêu đứa đây!”
Võ Tài lại hỏi lão già: “Thế hai ông cháu lão ở đâu?”
Thằng nhỏ nhanh nhảu đáp: “Ở cuối hẻm nè anh.”
Lão già xác nhận lại: “Cuối hẻm đấy. Chứ cậu không biết cuối con hẻm này toàn là dân ăn mày, bán vé số, bán hàng rong ở à.”
Võ Tài lắc đầu nói không biết, lại nghĩ tới chuyện phiền toái với Thanh Long Bang thì không khỏi thấy đau đầu.
Hai ông cháu lão ăn mày uống no nước, chuyện trò thêm mấy câu nữa thì đứng dậy dắt nhau đi về. Thằng nhóc luôn mồm xin Võ Tài để được ra chơi rồi học võ. Võ Tài cũng xoa xoa đầu nó bảo khi nào rảnh thì cứ ra nó chơi, nó dạy chữ cho.



Lại nói tới ba tên du côn nọ, sau khi bị Võ Tài đánh đuổi thì hậm hực ra về, trong lòng rất tức giận. Tên nhỏ con luôn mồm chửi rủa. Ba tên thất thểu đi trên vỉa hè. Những người bán hàng rong, vé số, ăn mày, biết rõ chúng là đám chuyên đi thu tiền bảo kê, nên hễ nhìn thấy thì đều lảng qua một bên tránh đường.Tên mập mạp khi đó thắc mắc: “Anh hai, sao khi nãy không đánh cho nó một trận?”
Tên đô con cũng cùng chung tâm trạng hỏi: “Phải đấy anh hai, chúng ta sao cứ giống như bỏ chạy thế?”
Tên nhỏ con trong lòng đang sẵn cục tức, nghe bọn đàn em hỏi thì chỉ muốn táng cho mỗi đứa một táng. Nhưng nghĩ lại mình thân là đại ca, không thể để mất mặt, bèn hạ giọng giải thích: “Thằng nhóc đó thì có gì đáng ngại, hắn chỉ cậy có kẻ đứng đằng sau thôi.”
Tên mập mạp trợn mắt kinh ngạc hỏi ngay: “Có kẻ đứng đằng sau, là kẻ nào sao em không thấy?”

Tên nhỏ con lườm gã một cái rồi trả lời: “Cái lão già bán vé số đứng sau nó, bọn mày đui hay sao. Lão già đó thân cao hai thước, da mặt căng tròn, tóc chỗ trắng chỗ đen, mắt sáng như mắt chim cu. Các ngươi mắt mũi ngu độn nên nhìn không biết thì thôi, còn ta vừa thấy đã biết ngay là bậc cao thủ ẩn thân. Cái quạt lão cầm nếu ta không lầm thì chính là Lôi Hỏa Quạt, nghe nói có thể quạt ra cả lửa, chúng ta làm sao có thể địch lại. Nếu ta không kéo hai đứa chúng mày chạy sớm, thì chỉ e đã bỏ mạng hết cả.”
Hai tên đàn em nghe qua há hốc mồm kinh hãi, tuy không biết Lôi Hỏa Quạt là cái gì nhưng nghe tả cũng đều nghĩ hẳn là thứ rất ghê ghớm, không ngờ một lão bán vé số mà có thân phận cao siêu đến vậy, nghĩ lại tình cảnh lúc nãy múa võ trước mắt lão mà không khỏi thấy lạnh người, lại càng thêm mấy phần bội phục nhãn lực của tên đại ca, không ngớt mồm khen ngợi gã.

Tên đô con lại nói: “Vậy chẳng lẽ chúng ta bỏ qua cho hắn sao anh hai?”
Tên nhỏ con hằn học nói: “Mày nghĩ tao là ai, lại tha cho chúng sao. Để ta về thỉnh ý môn chủ rồi dẫn theo mấy tên nữa tới hỏi tội lão.”
Tên mập mạp lại nói: “Anh hai, tháng này chúng ta thu không đủ tiền, anh hai tính sao?”
Tên nhỏ con phun một bãi nước miếng càu nhàu: “Còn tính làm sao nữa, chỉ sợ ngày mai ta mất cái chân thu thuế này, thì cả lũ cũng đi ăn mày tuốt.”

Ba tên còn đang nói chuyện rôm rả thì chuông điện thoại reo vang. Tên nhỏ con kẹp điếu thuốc vào mồm móc điện thoại cảm ứng trong túi ra xem ai gọi.
Tên mập mạp rướn cổ xem ké liền nói: “Môn chủ gọi chúng ta về.”
Tên nhỏ con vuốt điện thoại nghe máy. Chỉ thấy gã vâng dạ liên hồi rồi gác máy, vẻ mặt rất khó coi, nhăn nhó nói: “Chúng ta đi về gặp Môn Chủ.”
Hắn lại quay sang tên mập mạp ra lệnh: “Chuột Đồng, mày đi kêu mấy tên xe ôm lại đây.”
Tên mập mạp thì ra tên là Chuột Đồng, vội dạ một cái rồi chạy đi, một lát sau thì đã có ba chiếc xe ôm tới nơi đèo ba tên chạy mất hút.

Ba chiếc xe ôm đó rẽ vào một con đường nhỏ yên tĩnh, rồi đỗ lại trước một tòa biệt thự bề thế.Ba tên nhảy tót xuống xe đi thẳng vào trong. Mấy người xe ôm cũng không dám đòi tiền, quay đầu bỏ đi.

Trước cửa ngôi biệt thự có mấy người đứng gác. Tên nhỏ con dặn đàn em đứng chờ ngoài sân, còn mình thì vào nhà. Phòng khách của ngôi nhà rộng rãi, tiện nghi cực kì đầy đủ, bàn ghế toàn bằng ghỗ đắt tiền, nền nhà lót gạch sáng bóng như gương. Bên trong nhà đã có khoảng chục người ngồi sẵn, người nào người đấy dáng vẻ nếu không phải bặm trợn thì cũng là gian ngoa, ăn mặc mỗi người một kiểu rất đa dạng, nhưng nhìn chung đều quái dị. Có vẻ tên nhỏ con là kẻ đến sau cùng, vội ngồi vào vị trí của mình.

Ngồi ở vị trí đầu bàn là một tên chột mắt, dáng người to như hộ pháp, da mặt nhăn nheo đen nhẻm, cổ đỏ như cổ gà chọi, trên cổ còn đeo một sợi xích to như ngón tay út, tóc dài buộc ngược ra sau, mặc một cái áo body ôm sát lấy thân. Trên hai bắp tay hắn hình sâm rồng rắn chằng chịt cuốn vào nhau, và điểm đặc biệt nhất là mặc dù trong nhà nhưng hắn vẫn đeo một đôi giày bót to tướng. Khi thấy tất cả đều đã đông đủ, hắn mới rít một hơi thuốc, phả khói ra mù mịt rồi nói: “Bọn vé số thế nào?”
Một tên trong đám thưa: “Đã thu đủ thưa môn chủ!”
Tên môn chủ gật đầu hài lòng lại nói: “Thế còn bọn đĩ điếm?”
Lại một tên nữa thưa: “Đã thu đủ.”
Cứ thế lần lượt hắn hỏi tới xe ôm, quán nhậu, nhà hàng, khách sạn…
Sau cùng quay sang tên nhỏ con nói: “Tí Sẹo, tháng trước mày thu tiền bọn ăn mày không đủ, tháng này thì sao?”
Tên nhỏ con tên T


Ring ring