Bộ Đôi Thám Tử -Vụ Án Giết Người Ở Khu Nghĩ Mát Andou
Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1948 lượt.
n cho hai thằng chân phục vụ trong quán bar, làm ca từ 6 giờ tối đến 11 giờ đêm, hôm nay là ngày làm việc đầu tiên.
Cả hai đứa trước giờ lớn lên ở miền quê, tuy Long An hiện cũng không phải nơi quê mùa gì cho lắm nhưng những thói ăn chơi xa hoa của đám có tiền nơi thành phố này thì cả hai đều hoàn toàn lạ lẫm, khi ấy vào trong Bar mới được chứng kiến hết thảy, đúng là được mở rộng tầm mắt. Trong bar nhạc xập xình chí chát, trai gái nườm nượp ra vào, trai thì áo quần bảnh bao, gái thì tô son đánh phấn, cô nào cũng đẹp như hoa dưới ánh đèn mờ, dắt díu nhau uống rượu nhảy nhót tưng bừng. Phần đông khách xá là đám thanh niên, cứ hở một chút là vung tiền bo gái, cũng chẳng bao giờ buồn đếm coi là đã chi bao nhiêu. Võ Tài nhìn đến hoa cả mắt, nhất thời chưa quen được với không khí hỗn loạn nơi này, trong lòng thầm ngán ngẩm.
Nó cùng thằng Điệp và ba đứa con gái nữa cùng hầu một bàn, trong bàn có bảy tám tên đàn ông ngồi với nhau, tên nào cũng to con lực lưỡng, trông dáng điệu rất ngạo nghễ. Trước lúc làm cả hai đứa đều đã được dặn dò kĩ lưỡng về tác phong phục vụ lẫn cung cách làm việc, tiêu chí là phải nhất nhất chiều chuộng khách. Nhưng Võ Tài thầm nghĩ trong đầu khó mà làm nổi mấy cái việc có phần hạ mình đấy. Ba cô gái kia tay chân thoăn thoắt, lúc rót rượu, lúc tiếp đồ ăn cho mấy kẻ kia, cũng không ngại ngùng để cho chúng luôn tay ôm hôn vuốt ve. Hai đứa nó áo trắng đóng thùng chỉ đứng chực đằng sau ghế chờ sai bảo. Võ Tài đưa mắt quan sát chung quanh, chỉ thấy toàn cảnh thác loạn của đám trẻ, trông mặt ai nấy đều xinh đều đẹp mà lại cắm đầu vào chỗ này ăn chơi hút hít, nó không khỏi thấy thất vọng trong lòng. Liếc mắt sang bàn bên cạnh thì thấy có một thanh niên trẻ măng ngồi một mình một bàn, hai bên là hai cô phục vụ trẻ đẹp tiếp chuyện, nhưng vẻ mặt gã lạnh lùng, không buồn đếm xỉa tới, chỉ ngồi khoanh tay lặng im. Đứng đằng sau lại có hai tên hộ pháp bảo vệ, có vẻ như hắn cũng là kẻ có thân phận.
Bảy tám tên đàn ông chỗ bàn của Võ Tài sau khi đã ăn no uống đẫy, sờ soạng cũng đã chán, bỗng lại nổi cơn quậy phá.Một tên trọc đầu, trên trán sâm hình một cái đầu hổ rất dữ tợn, đập mạnh xuống bàn quát lớn: “Tên chủ quán đâu, tại sao ta gọi nãy giờ mà chưa thấy tới, có còn muốn làm ăn nữa không?”
Cô nàng phục vụ giậy nảy mình, vội xoa xoa ngực hắn uốn giọng nói: “Trời, anh sao mà nổi nóng dữ vậy, làm người ta giật cả mình này, để em uống với anh một ly nha.”
Nói rồi tự mình dốc cạn một ly rượu, rồi rót ly khác đưa lên miệng gã.
Không ngờ tên trọc không thèm đếm xỉa gì tới, hất mạnh tay nàng ta ra khiến ly rượu văng tung xuống sàn bể tan tành. Hắn đứng ngay dậy, ánh mắt dữ tợn túm tay nàng phục vụ lôi lên nói: “Mày đi gọi tên chủ quán lại đây, trong vòng mười phút nữa mà tao không thấy hắn, thì sẽ đập tan cái chỗ này.”
Nàng phục vụ kinh hãi gật đầu liên hồi rồi bỏ đi.
Tên trọc ngồi phịch xuống ghế, gác chân lên bàn móc thuốc lá ra hút, lại dặn những tên đi cùng: “Chúng mày bớt uống đi, chuẩn bị hành động.”
Mấy tên kia lập tức đẩy hai ả phục vụ ra ngoài, lấy lại vẻ nghiêm trọng chuẩn bị động thủ.
Võ Tài và thẳng Điệp vẫn im lặng đứng phía sau, nghĩ rằng chắc sắp được xem náo nhiệt.
Gần mười phút trôi qua mà vẫn không thấy động tĩnh gì, tên trọc dường như đã rất tức giận. Võ Tài nhìn hắn mà cũng thấy sốt ruột thay, chẳng may ông chủ quán không đến thật thì bọn này chắc sẽ gây chuyện. Ông chủ quán là bạn của lão Sáu chủ nhà, mà lão Sáu thì dù thế nào cũng đối với nó rất tốt, lát nữa nếu có xảy ra chuyện, thì có nên ra tay giúp đỡ không!
Đúng lúc tên trọc đã hết sức kiên nhẫn, đứng lên toan đập vỡ một cái gì đó thì có người bước đến, người này mặc vest sang trọng, đeo kính có vẻ trí thức, tuổi chừng hơn ba mươi. Vừa thấy tên trọc, cũng không để ý đến vẻ tức giận của gã, liề tươi cười nói: “Anh Hổ, xin lỗi để anh đợi lâu, xe cộ kẹt quá. Sao, mấy đứa em tiếp đãi anh có chu đáo không, để em gọi bọn nó tới hầu rượu cho anh nhé.”
Nói rồi toan gọi người tới thật. Nhưng tên trọc, gọi là Hổ Trọc, đã ngăn lại, buông tiếng nói: “Thôi khỏi, mày có nhớ hôm nay là ngày gì không mà dám để tao đợi nãy giờ.” Nói tới đó gằn giọng quát: “Còn muốn làm ăn không?” Rồi tiện tay đập nát một chai rượu xuống nền.
Gã chủ quán thoáng giật mình, nhưng vẫn giữ nét vui vẻ nói, giọng có phần nài nỉ: “Anh Hổ bớt giận, em sao mà dám quên chứ, nhưng anh cũng thấy gần đây làm ăn ế ẩm quá. Mong anh lượng tình trước giờ em chưa bao giờ trễ nải mà gia hạn cho em thêm mấy hôm, em quyết đưa đủ thuế và biếu riêng cho anh một ít nữa.”
Hổ Trọc chĩa ngón tay vào mặt gã chủ quán, hất hất mặt nói: “Đủ rồi nha mày, tao đã cho mày trễ hai ngày, hôm nay nếu không đưa thì đừng trách.”
“Anh Hổ à, có gì anh em bình tĩnh…” Gã chủ quán kiên nhẫn.
Nhưng gã chưa dứt lời đã bị Hổ Trọc chặn họng: “Dẹp mày! Giờ có đóng thuế hay không thì bảo”.
Nói rồi phẩy tay ra hiệu cho đồng bọn. Đám đàn em lập tức ra tay, một phát hất tung cái bàn la liệt đồ ăn thức uống ra sau, rồi rút mã tấu trong người r