Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng
Tác giả: Kim Lưu
Ngày cập nhật: 22:40 17/12/2015
Lượt xem: 1341947
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1947 lượt.
a chém xối xả vào các thứ chung quanh, bể tan luôn tủ kiếng đựng rượu, đứt luôn một mớ dây nhợ, nhạc đang kêu ầm ầm tắt phụt. Đám ăn chơi trong bar thấy có đánh nhau thì náo loạn tìm chỗ bỏ chạy, đám đàn ba con gái thì càng la hét tợn, vẻ phù phiếm ăn chơi như chốn thần tiên thoáng cái đã tan biến sạch.
Đám đàn em sau pha mở màn dằn mặt thì ngưng lại để đại ca nói chuyện tiếp. Hổ Trọc thấy vẻ sợ hãi của mọi người thì ra vẻ đắc ý, châm một điếu thuốc vừa hút vừa lên mặt nói: “Hay là mày nghĩ anh Long vừa quy tiên thì không cần phải đóng tiền nữa. Tao nói cho mày biết, khu Hắc Hội này Thanh Long Bang đã cho người mới tiếp quản, mọi hoạt động vẫn diễn ra bình thường. Tao cho mày cơ hội cuối cùng, mau lấy tiền ra đây thì còn bình yên mà sinh sống, bằng không thì kêu người nhà chuẩn bị ma chay đi là vừa!”
Hắn vừa nói tới đó thì phía ngoài cửa có tiếng huyên náo truyền tới.
Một giọng nói sang sảng cất lên: “Ở đây xảy ra chuyện gì?”
Tiếp đến một toán người khác xuất hiện, cũng bặm trợn hung dữ không kém gì đám người của Hổ Trọc, nhưng đông hơn mấy tên.
Hai bên lập tức kên nhau. Tên đại ca mới tới thậm chí còn to hơn Hổ Trọc, mặc một cái áo ba lỗ, hớt đầu đinh, răng hô, gọi là Hùng Hô.
Tay chủ quán vừa thấy Hùng Hô xuất hiện liền chạy đến bên cạnh thưa chuyện: “Anh Hùng đến đúng lúc quá, anh xem bọn chúng đập phá quán em ra thế này, giờ tính sao đây.”
Hùng Hô nhìn gã nói: “Chuyện này để ta xử lý.”
Kế quay sang Hổ Trọc nói: “Khu này từ giờ trở đi là của Bạch Mai Đường bọn ta, lũ chúng mày khôn hồn thì cút mau.”
Hổ Trọc máu nóng bốc lên nói:” “Bọn chúng mày cả gan hãm hại đại ca bọn ta, bọn ta còn chưa tới hỏi tội mà đã dám vác mặt tới đây. Để xem hôm nay tao xử chúng mày thế nào.”
Các hội, đường dưới trướng của Liên Hoa Bang và Thanh Long Bang trước nay như nước với lửa, gặp nhau thì chỉ sau đôi ba câu là đã xảy ra ẩu đả, huống chi Bạch Mai Đường đã giết chết Long Nghiện, hội chủ của Hắc Hội, lại toan chiếm địa bàn làm ăn, thử hỏi người trong Hắc Hội kẻ nào là không điên tiết. Hổ Trọc dứt lời bất ngờ vung ra một quyền đấm ngay vào mặt Hùng Hô khiến máu mũi máu mồm hắn tức thời xịt ra. Hùng Hô bất ngờ bị tấn công, đưa tay xoa xoa lên mặt thấy máu tươi nhễ nhại, lại rụng mất một cái răng cửa thì tức giận khôn tả, mắt trợn lên, mãi một lúc mới hét ra được một tiếng ra lệnh: “Chém chết con bà chúng nó cho tao!”
Nói xong rút phăng một thanh đao trong người lao vào quyết đấu với Hổ Trọc. Hổ Trọc đã thủ sẵn binh khí từ trước, liền vung lên ứng chiến. Đám đàn em hai bên thấy đại ca đã ra tay cũng tức thì lao xổ vào nhau chém giết. Quán bar nhanh chóng biến thành một bãi chiến trường, đồ đạc văng vãi tung tóe, khách xá náo loạn tìm đường thoát thân.
Võ Tài với thằng Điệp nép vào một góc tường quan chiến, thấy bọn giang hồ chém nhau tuyệt không nương tay, thoáng một cái mà đã mấy tên trọng thương, không rõ sống chết, máu me văng tứ tung, ánh sáng mờ mờ trong quán bar lại càng làm cho trận đánh thêm phần hung ác. Hổ Trọc với Hùng Hô hình như đều là hai kẻ giỏi võ, không chỉ đâm ngang chém dọc bừa bãi như mấy tên đàn em, mà chiêu thức tiến lui đều có bài bản rõ ràng. Hai tên đều sử dụng đơn đao đấu ngang ngửa với nhau, nhưng người của tên Hùng Hô đông hơn, nên dần dần chiếm thế thượng phong.
Giữa lúc quân của Hổ Trọc đang núng thế, từng người từng người bị chém gục tại trận, thì trong đám khách xá có một bóng trắng phi thân lao vào giữa trận chém giết. Người còn trên không gã đã liên tiếp phóng cước đánh ngã hai tên bên phía Hùng Hô, võ công quả nhiên cao cường. Võ Tài nhìn kĩ thì ra là tên công tử khi nãy ngồi bàn bên cạnh, tướng tá y thư sinh như vậy không ngờ lại giỏi võ. Thoáng một cái đã thấy hắn lượm dưới đất một thanh mã tấu vừa dài vừa bén tả xung hữu đột trong đám ẩu đả, liên tiếp chém trọng thương mấy người bên Hùng Hô, kế đến lại xông vào giữa Hùng Hô và Hổ Trọc, một đao tách hai người ra khỏi nhau. Hổ Trọc định thần nhìn lại vội cúi đầu nói: “Đồ Nhân Công Tử!”
Vì sự xuất hiện bất ngờ của nhân vật tên Đồ Nhân kia, cả hai phe tạm ngơi tay gườm gườm nhìn nhau. Cả vũ trường lúc đó đã biến thành một đống đổ nát. Hùng Hô nhìn gã thanh niên không biết ở đâu chui ra bên phe đối phương, biết hắn võ công không tệ, nếu không muốn nói là hơn hẳn mình, tự biết nếu đánh tiếp thì cầm chắc cái chết, liền cao giọng nói: “Thì ra là một tên nhóc con lắm chuyện, khôn hồn mau tránh ra, ở đây không có chuyện của ngươi.”
Gã thanh niên kia không nói gì, Hổ Trọc liền đáp: “Cái tên răng trên che hết răng dưới kia ngươi đúng là có mắt như mù, đây chính là Đồ Nhân Công Tử, con trai của bang chủ bọn ta, hôm nay kể như ngươi hết đời rồi.”
Nguyên là Yến Tùng Đồng Nhân, bang chủ của Thanh Long Bang, vốn theo Năm Đồng Tử luyện môn công phu Đồng Tử Công từ nhỏ, cho nên không thể sinh con. Hắn trong một lần đi xuống miền tây, thấy có một đứa bé cuốn trong tã bị vứt trong một bụi cỏ, liền đem về nuôi nấng. Đứa bé ấy không ngờ lại rất thông minh, nên lão bèn dụng tâm huấn