Hải Tặc Ma Cà Rồng - Tập 1: Quỹ Dữ Đại Dương
Tác giả: Lôi Mễ
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1342896
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2896 lượt.
hút. Qua nửa ngày, vung tay, "Tiếp tục điều tra quan hệ của người chết, tìm kiếm hết thảy manh mối có khả năng. Tan họp."Nhóm điều tra viên nhao nhao đứng dậy rời đi, Biên Bình và Phương Mộc dự thính cũng muốn đi, bị Trịnh Lâm gọi lại."Lão Biên," Trịnh Lâm ném qua một điếu thuốc, "Cậu phải giúp hỗ trợ a."Biên Bình và Phương Mộc liếc mắt nhìn nhau, lần nữa ngồi xuống."Thật mẹ nó muốn chết mà. Vụ án mê cung kia còn chưa kết thúc, lại tới cái này." Trịnh Lâm liều mạng xoa huyệt thái dương, "Hiện tại sao tâm lý biến thái nhiều như vậy!"Biên Bình hắc hắc cười rộ lên, Phương Mộc lại ngẩn ra. Lời Trịnh Lâm nói khiến Phương Mộc nhớ lại cảm giác kỳ quái trong siêu thị. Đích xác, khi cậu xuyên qua gian hàng, từng bước đến gần hiện trường, trong ngực có một loại cảm giác giống như đã từng quen thuộc, phảng phất như suy đoán đã từng ở trong đầu lóe lên, mặc dù đây chẳng qua chỉ là ý nghĩ chợt lóe trong nháy mắt, thế nhưng dưới hoàn cảnh và không khí tương tự, nó sẽ giống như chữ khắc gồ ra trên mặt bia.Đúng, án giết người trong mê cung ngầm.Người chết khi còn sống đều từng bị trói buộc và giam cầm; Đều có hành động vứt xác không cần thiết, mạo hiểm cực độ; Động cơ đồng dạng không rõ. . . . . ."Cảnh sát Phương, cậu có ý kiến gì?" Trịnh Lâm nhìn Phương Mộc sững sờ, mở miệng hỏi."Hửm?" Phương Mộc nhất thời có chút chưa hồi thần, "Cái gì?"Trịnh Lâm đối với việc Phương Mộc thất thần có vẻ không hài lòng, quay đầu tiếp tục cùng Biên Bình tán gẫu: "Cậu nói, đem người chết nhét vào trong món đồ chơi kia ý vị thế nào?""Trước mắt còn chưa biết," Biên Bình lắc đầu, "Thế nhưng hung thủ chắc chắn cho rằng đây rất cần thiết, nếu không hắn sẽ không mạo hiểm lớn như vậy. Vấn đề là. . . . . .""Là cái gì?" Trịnh Lâm và Phương Mộc đồng thời đặt câu hỏi."Nếu một hung thủ có loại yêu cầu đặc thù thì còn có thể lý giải, nếu nhiều người đều có loại ý tưởng này, vậy cũng quá hiếm lạ rồi."Đích xác, tâm lý mặc dù có rất nhiều điểm chung, nhưng càng nhiều chính là biểu hiện theo đặc điểm tính cách cá nhân. Cảnh ngộ mỗi người bất đồng, yêu cầu đặc thù của tâm lý hiển nhiên cũng sẽ bất đồng. Nếu nhiều người đều hy vọng đem một khối thi thể nhét vào trong đồ chơi lông nhung, sau đó treo trên tường siêu thị, quả thực khiến người ta cảm thấy kỳ quái."Vừa rồi nghĩ cái gì vậy?" Trở về trên xe, Biên Bình hỏi Phương Mộc, "Có phải có ý nghĩ gì không?"Phương Mộc do dự một chút, lắc đầu.Án tử của La Gia Hải đã cho cậu một giáo huấn, chuyện không thể hoàn toàn khẳng định, tốt nhất đừng tùy tiện mở miệng.Vài ngày sau, các đạo nhân mã chuyển đi điều tra bắt đầu phản hồi tin tức, kết quả khiến người ta chán nản: Vẫn chưa phát hiện manh mối có giá trị. Mà khó khăn lớn nhất là, bởi vì không cách nào xác định động cơ của hung thủ, do đó khó mà khẳng định phương hướng điều tra.Nhiệm vụ này, lại giao cho sở cảnh sát phòng nghiên cứu tâm lý phạm tội.Phương Mộc ngồi trong phòng kiểm nghiệm của khoa vật chứng, trước mặt là con gấu đồ chơi lông nhung không đầu loang lổ máu kia. Nó mềm oặt bày trên mặt bàn, giống như một tấm da gấu hàng thật giá thật, vừa bị lột ra.Trưởng khoa Thái của khoa vật chứng giới thiệu, da ngoài của gấu đồ chơi này là chất liệu lông nhung nhập khẩu, vật nhồi vào đã bị móc ra trống rỗng, từ vật chiết xuất bên trong đến xem, vật nhồi vào hẳn là bông vải PP (viết tắt của Polypropylene) thông thường. Nhân viên kiểm nghiệm phát hiện một ít tóc và mảnh nhỏ xương sọ cùng chút bộ phận cơ thể người trong gấu đồ chơi, hiện nay đang trong xét nghiệm."Tôi có chút không rõ," Trưởng khoa Thái lấy tay chọt gấu đồ chơi trên bàn, "Nếu bọn họ nhất định phải chơi trò này, sao không trực tiếp đi mua một loại người quảng cáo mặc áo khoác, cần gì phải phí tâm phí lực mà móc bông trong con gấu đồ chơi này chứ?"Trước đây Phương Mộc đã tiến hành điều tra qua, gấu đồ chơi này là loại bình thường nhất trên chợ, ở các cửa hàng lớn trung bình cùng chợ buôn bán hàng hóa nhỏ đều có tiêu thụ. Mà người quảng cáo mặc áo khoác thì cần đến xưởng chuyên biệt đặt hàng, hung thủ không chọn lựa loại áo khoác này, chắc là vì tránh lưu lại hóa đơn đặt hàng, bại lộ hành tung của mình."Đây chỉ có thể nói rõ một chuyện," Phương Mộc chậm rãi nói, "Thứ này đối với bọn họ rất quan trọng."Đem thi thể treo trên tường ở siêu thị, nếu có thể đem lý giải là một loại "triển lãm", như vậy vì sao phải nhét vào trong một con gấu đồ chơi lông nhung chứ? Mục đích của hung thủ hiển nhiên không phải vì giấu diếm, vậy nhất định là xuất phát từ một loại yêu cầu tâm lý. Mà loại yêu cầu này rất cường liệt, thế cho nên hung thủ chấp nhận mạo hiểm lớn như vậy.Thế thì, loại yêu cầu này đến tột cùng là cái gì đây?Phương Mộc nhớ tới Mạnh Phàm Triết. Hắn để vượt qua nỗi sợ đối với chuột mà nuôi một con mèo, nhưng con vật đáng thương này cuối cùng lại bị hắn xé nát tươi nuốt chửng trong phòng vệ sinh. Khi đó, lo lắng trong lòng Mạnh Phàm Triết đã đạt tới đỉnh điểm. Mà hung thủ của vụ án trước mắt rõ ràng bị vây vào một loại trạng thái cực kỳ bình tĩnh, hiện trường quỷ dị kia càng như là một kết thúc của nghi thức. P