Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mặt Nạ Máu - Full

Mặt Nạ Máu - Full

Tác giả: Hồng Nương Tử

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1341914

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1914 lượt.

hát hiện trong người cậu ta có một lượng loại độc phẩm này. Đúng là ngoài sức tưởng tượng của mọi người lại cộng thêm tài điều đình của Giáo sư Khương, mới có thể khiến phía cảnh sát thuận lợi phòng thích Tạ Nam và tiểu tử đeo kính đến thế. Nhưng việc kỳ quái đó là nấm ma kia chỉ có ở Nhật Bản, vậy sao lại xuất hiện ở thành phố này, đúng là một việc kỳ lạ.Tạ Nam thở hắt ra như trút được gánh nặng, dù sao chí ít cây côn của mình cũng không phải là hung khí gây ra cái chết của Mạc Bắc. Có điều cây côn đó đã bị cảnh sát coi là vật vi phạm nên đã tịch thu rồi. Và nếu không có Giáo sư Khương đầy tình người thì có thể Tạ Nam vẫn còn ở thêm vài ngày nữa trong phòng tạm giam cũng nên.Nấm ma, nếu chỉ là như vậy thôi thì tên Mạc Bắc và cái gọi là Hiệp hội những chuyện thần bí kia của anh ta có thể sẽ tan rã kể từ hôm nay.Trong lúc mọi người đang nói chuyện rôm rả thì tên tiểu tử đeo kính ngồi xem cuộn băng ghi hình của hội trưởng mà cậu ta đã quay lại được. Trông cậu ta cứ lầm là lầm lì như bóng ma đang ngồi nhìn DV trên tay vậy, cơ hồ như phát hiện ra điều gì đó đặc biệt nên cậu ta cứ lật lên lật xuống cuộn băng để quan sát, còn bánh bao trước mặt đã nguội từ lúc nào chẳng biết.Tạ Nam kể lại những chuyện mình thấy ở tầng bốn, Thiệu Đông Tử một mực bảo Tạ Nam tại sao không sớm thông báo cho cậu ta, biết đâu còn có thể cứu được mạng sống của Mạc Bắc.Nghe đến đây, Tạ Nam thở dài ngao ngán. Cái chết của Mạc Bắc đã trở thành sự thật, chuyện này rốt cuộc là một chuyện chẳng hay ho chút nào. Việc nhìn thấy một người bằng da bằng thịt buổi trưa vẫn còn nhanh nhẹn sôi nổi hoạt bát là thế vậy mà giờ đây lại nằm lẻ loi thê thảm trước mặt như vậy, thực sự khiến người ta thấy động lòng.Giáo sư Khương vẫn ăn bánh bao như chẳng thể có thứ gì có thể ảnh hưởng đến ông lúc này vậy. Nói là vậy chứ kỳ thực ông vẫn đang chăm chú hướng ánh mắt nhìn về phía tên tiểu tử đeo kính kia. Thẳng nhóc đó từ nửa đêm đến giờ chỉ chăm chú nhìn vào đoạn phim mà chẳng nói chẳng rằng gì cả, thật sự khiến người ta thấy kỳ lạ.Tên tiểu tử đeo kính bỗng nhiên kêu to: “Tôi nhìn thấy rồi!”. Cậu ta liền gập DV lại rồi vội vàng kéo Tạ Nam chạy về phía trường học, Thiệu Đông Tử và Giáo sư Khương cũng chạy theo sau, chẳng biết rốt cuộc tiểu tử này đã nhìn thấy cái gì.Trong văn phòng của Giáo sư Khương, chiếc DV được nối vào với màn hình ti vi lớn. Tên tiểu tử đeo kính chỉnh thời gian đảo ngược lại vài phút, trên màn hình Mạc Bắc vẫn đang tươi cười hớn hở chuẩn bị chụp ảnh, tất cả đều bình thường.Thiệu Đông Tử không nhịn được, cứ luôn mồm hỏi dồn tên tiểu tử đeo kính rốt cuộc là có chuyện gì. Tên tiểu tử đeo kính vẫn ung dung đưa mắt nhìn màn hình rồi chỉnh tốc độ chiếu ở mức chậm nhất, hình ảnh mờ nhạt đang hiện ra trước mặt là Mạc Bắc đang tươi cười hớn hở đứng trước ống kính dặn dò lát nữa sau khi Tạ Nam đến phải điều chỉnh ống kính thế nào cho tốt, đột nhiên xuất hiện một bóng đen phía sau lưng Mạc Bắc.Bóng đen này không được rõ ràng cho lắm, nhưng động tác thần tốc, tên tiểu tử đeo kính còn chính thức nói:“Cái bóng này được xuất hiện từ trong phòng giải phẫu!”.“Cái gì!” Con ngươi của Tạ Nam như rơi ra ngoài.Từ sau khi xuất hiện cái bóng đen này, Mạc Bắc không nói lời nào nữa, chỉ lặng lẽ đi xuống tầng dưới chờ đợi Tạ Nam xuất hiện. Sau đó là chuyện Mạc Bắc bị thủy tinh cứa khăp người và cái chết của anh ta.Tạ Nam và Thiệu Đông Tử đều ú ớ không biết nên nói gì vào lúc này, chỉ có Giáo sư Khương cứ chăm chăm nhìn màn hình ti vi như đang suy tính điều gì đó. Tên tiểu tử đeo kính lặng lẽ thu dọn mọi đồ dùng rồi đưa mắt nhìn ba người một cách nghiêm túc và kính trọng, hy vọng họ có thể đưa ra được một kết luận nào đó.Giáo sư Khương lạnh lùng bảo tiểu tử đeo kính đưa chiếc DV cho mình xem, cậu ta răm rắp nghe theo. Bất ngờ Giáo sư Khương lại rút hết dây ra, giẫm nát nó, sau đó nói với tên tiểu tử đeo kính bằng một giọng vô cùng uy nghiêm: “Những thứ này cảnh sát vẫn chưa nhìn thấy chứ, tốt nhất không nên xem những thứ như thế này và cái Hiệp hội gì đó của các cậu tốt nhất nên giải tán đi, nếu không Mạc Bắc chính là kết cục của các cậu đấy!”Tên tiểu tử đeo kinh nhìn Giáo sư Khương đột nhiên thay đổi sắc mặt thì nhất thời không biết nói gì cho phải, hoang mang nhận lấy DV rồi gật đầu lia lịa, coi như đã đồng ý.Tiễn ba người xuống tầng dưới, Giáo sư Khương vỗ mạnh vào vai Tạ Nam, nói: “Có một số chuyện, các cậu phải tự mình gánh vác. Lần này tôi có thể dùng tư cách Chủ tịch hội đồng quản trị của trường mà bảo lãnh cho cậu ra, nhưng lần sau, một ông già như tôi không biết còn có thể cứu cậu một lần nữa hay không đâu?”Tạ Nam gật đầu, Thiệu Đông Tử cũng như hiểu chuyện đồng ý theo, Giáo sư Khương còn ghé sát vào tai Tạ Nam, nói nhỏ: “Mấy hôm nữa chúng ta đi xem chỗ Mạc Bắc chết, hy vọng có thể tìm ra thứ gì đó”.Sau đó giáo sư thu lại vẻ tươi cười hớn hở rồi đóng cửa, đi lên tầng thượng của tòa nhà cũ.“Ông già nói gì với cậu thế?”“Không có gì!” Tạ Nam liếc mắt tự nhủ không nên bàn đến chuyện này nữa.Tên tiểu tử đeo kính với vẻ mặt không phục, đoạn ghi hình vừa rồi không