Tác giả: Hồng Nương Tử
Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
cuối cùng cũng tìm được lý do hợp lý, cái này mới gọi là làm yên lòng người.Lúc ăn cơm, mẹ Tạ Nam nói vẫn nhớ Tô Khôn, lại còn dò hỏi gần xa. Mẹ không biết chuyện nên không sao, chứ thực ra mỗi câu nói về Tô Khôn đều giống như một mũi kim đâm sâu vào chỗ yếu mềm nhất trong lòng Tạ Nam.Tạ Nam cúi đầu, vội vã ăn cơm, bà mẹ hiểu phần nào nên cũng không gạn hỏi tiếp nữa.“Con uống một chút được không ạ?” Tạ Nam chỉ vào chai rượu trắng của ông bố, thấy ông không phản đối, Tạ Nam rót ra nửa cốc, uống một hơi, sau đó rời mâm về phòng.Ngày mai, nhất định phải đi tìm một thầy phù thủy!Sáng sớm hôm sau Tạ Nam vội đến bến xe, khoác ba lô đứng bên cạnh đợi, trong lòng suy nghĩ hôm nay phải tìm người thế nào đây. Bỗng người lái xe từ bên trên đi xuống, kinh ngạc nhìn Tạ Nam, có rất ít người đợi xe, hôm nay đúng là một điềm lành.Tạ Nam ngồi ghế bên cạnh lái xe, nóng vội hỏi khi nào xe khởi hành, lái xe châm điếu thuốc từ từ hút, nói còn phải đợi khách, không thể chở một mình cậu đi.Nhìn một lúc không có ai đến, lái xe bắt đầu bắt chuyện: “Chàn trai đi thị trấn Phổ thăm người thân à?”, trong vô thức Tạ Nam buột miệng nói mình muốn đi tìm thầy phù thủy, nhận thấy mình đã nhỡ mồm, ngẩng đầu nhìn lái xe, không nói tiếp nữa.Lái xe dáng người cao cao gầy gầy, cắt đầu ba phân cổ đeo một sợi dây chuyền rất to, trình bày về thân phận của mình, đôi mắt đảo tròn, chí ít là người thông minh lanh lợi.“Ồ, thầy phù thủy à, cậu muốn xem bói sao, nghe nói chùa Giang Đông khá được, rất linh”. Lái xe buồn chán xoay xoay vô lăng, giống như nói một mình.Tạ Nam chợt nghĩ không biết chừng lái xe thông thạo địa hình có thể biết cũng nên, không chần chừ liền hỏi thăm chỗ nào có thể tìm được thầy phù thủy, bởi cậu có việc cần giải quyết.Lái xe nhìn Tạ Nam, đưa cho cậu một điếu thuốc, nói là người làm việc này bây giờ không nhiều nữa, rất khó tìm, và phải chi một ít tiền, nói rồi anh ra lấy điện thoại nghiêm túc mở danh bạ, hình như muốn tìm ai đó.Cũng may cậu có mang theo mấy nghìn tiền mặt của mẹ, không nghĩ ngợi mà liền gật đầu nói tiền không thành vấn đề, quan trọng là phải tìm được thầy phù thủy, vẫn chưa tìm được Tô Khôn, sự việc không thể kéo dài thêm nữa.Người lái xe nghe được những lời của Tạ Nam thì cười tít mắt bắt đầu tự giới thiệu: “Tôi là Hầu Tam, được anh em trong giới giang hồ kính nể, thường gọi tôi là anh Tam, chúng ta nói chuyện rất ăn ý, thế này đi, đợi tôi tìm đến cho cậu một người, coi như cậu chiếu cố việc làm ăn của tôi, còn tôi giúp cậu”.Tốt rồi, lại còn gặp được một người giang hồ nhiệt tình, Tạ Nam nở một nụ cười hiếm hoi.Trên đường đi Hầu Tam vừa gọi điện thoại vừa lái xe, xoay vô lăng cứ như đang múa lân vậy, núi đá hai bên đường dốc đứng, xe xuyên qua như bay, đúng là một cao thủ.Tạ Nam nghe Hầu Tam liên lạc với mấy cô đồng thì trong lòng cảm kích vô cùng, sau khi xong việc, nhất định phải mời anh ta một bữa mới được. Đã đến thị trấn Phổ, Hầu Tam để lại số điện thoại cho Tạ Nam và nói nếu tìm thấy lập tức sẽ liên lạc lại, thấy vậy Tạ Nam vô cùng biết ơn rồi xin phép đi trước, còn Hầu Tam vẫn ở đó tìm người.Men theo con đường lần trước Tạ Nam lại đi đến khu phố cổ, tìm một nhà khách quốc doanh đó là một tòa nhà hai tầng nhỏ, gạch xanh ngói đen, dưới góc tường rêu xanh tràn lan, xem ra đã xây dựng rất lâu rồi. Đẩy cánh cửa kính kiểu cũ nặng trịch ra, trước mặt cậu là quầy tiếp tân bằng gỗ cũ nát, phòng cậu thuê cũng đơn giản, trên trần là ánh đèn chân không lờ mờ.Ném túi hành lý xuống, Tạ Nam chậm rãi đi dạo không mục đích trên những con phố của thị trấn Phổ, một lát sau đã thấy điện thoại kêu.Sau khi Tạ Nam đi, Hầu Tam đã tìm được anh bạn Hồ Ma của mình, nói chuyện của Tạ Nam, Hồ Ma không ngừng hỏi tìm thầy phù thủy à, tìm thầy phù thủy làm gì?“Cậu đúng là ngu xuẩn, cậu giả làm thầy phù thủy thì được rồi, đến lúc đó kiếm được một nghìn tám chẳng hơn là cậu đi hát xin tiền người ta à!” Hồ Ma là chủ xướng của đội nhạc điện ở thị trấn Phổ, nói trắng ra thì là nhà nào có việc hiếu hỷ thì đưa đoàn người đến hát mấy khúc gì đó, cũng không cần kỹ thuật, hát bịa linh tinh là được.“Không, tôi không làm được, không chuyên nghiệp, bảo tôi hát còn được”. Hồ Ma nói xong định bỏ đi. Hầu Tam hung dữ bắt chẹt, bảo cậu ta giả làm thầy phù thủy một chút, chứ có phải đi làm cái gì mất mạng đâu, không có tiền đồ thì vẫn là không có tiền đồ.Bị chỉ trích một trận này, Hồ Ma hình như đã thông suốt, vò đầu đồng ý, về nhà tìm cái áo dài của ông để lại,v iết mấy chữ nguệch ngoạc lên giấy màu vàng đem đi làm bùa chú, coi như đã chuẩn bị xong, sau đó gọi điện cho Tạ Nam.