Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phát Súng Ân Tình

Phát Súng Ân Tình

Tác giả: Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2481 lượt.

qua tao đưa mày về nhà mà. Tao hiểu tâm trạng của mày. Mày say quá.
- Nhưng tôi sẽ vào ngay. Tôi hứa với ông như vậy. Tôi đi liền...
Ông Bob cắt lời tôi:
- Nhưng mày khỏi cần phải đi làm nữa...
Tôi giật mình, thấy trời đất quay cuồng. Thế này thì tôi bị đuổi sở rồi trời ạ. Đù mẹ chắc chỉ còn có nước ra đường cái cạp đất mà ăn. Tôi cất giọng run run, nước mắt như muốn chảy ra:
- Mong ông... thông cảm... Tối hôm qua tôi say quá. Tôi hứa với ông là từ này về sau tôi sẽ không như thế nữa...
Có tiếng cười của ông Bob ở đầu dây bên kia:
- Đù mẹ làm cái gì mà cứ như là sắp chết vậy. Tao nói mày khỏi phải đi làm là bởi vì tao đã bấm thẻ làm việc giùm mày rồi. Mày cứ nằm nhà nghỉ ngơi và dưỡng sức, cuối tuần lên đây lãnh tấm check ngon lành.
- Ông nói thật, ông không đuổi tôi đấy chớ ông Bob?
- Đuổi mày à? Mày quên rằng tao là bạn mày rồi sao? Bạn có đuổi bạn bao giờ? Mày nên nhớ như thế.
Từ ngày sang Mỹ, tôi đã được nghe nhiều câu châm ngôn, nhưng câu châm ngôn "Bạn có đuổi bạn bao giờ" thật là chí lý. Tôi rú lên mừng rỡ:
- Ôi, ông Bob, ông tốt với tôi quá. Tôi biết lấy gì đền ơn đây?
- Mày đừng lo chuyện đó. Mày chỉ cần nhớ tụi mình là bạn nhau là đủ. Ngày mai, nếu mày không muốn đi làm cũng được, cứ nằm nhà, tao bấm thẻ cho.
Tôi không tin được lỗ tai mình. Đây quả là một thứ bạn mà tôi đang cần. Tuy nhiên, là một người có liêm sỉ, tôi có bao giờ thèm lợi dụng lòng tốt của người ta như thế. Tôi nói:
- Không, ông tốt với tôi như thế là quá rồi. Ngày mai tôi sẽ đi làm như thường.
- Nếu mày muốn thế cũng được nhưng đừng có lo lắng quá về chuyện đó. Mày nên nhớ, một thằng rửa chén quèn thì tao chỉ cần ra ngoài đường cần hô lên một tiếng thì có cả trăm thằng đến nạp đơn. Còn kiếm một thằng bắn đâu trúng đó lại biết tính toán như mày thì khó kiếm lắm... Mày hiểu tao nói rồi chứ gì. Cứ ăn chơi cho vui vẻ đi, đừng lo gì chuyện đó.
Tôi cúp máy, cảm thấy người mình khỏe khoắn hẳn lên.
Vậy là xong được một mối lo. Đúng hơn, đó là mối lo lớn nhất của tôi. Ông Bob quả thật là người bạn tốt. Ông ta đã nói vậy thì tôi phải enjoy ngày nghỉ ngày hôm nay.
Tôi ra ngồi nơi phòng khách, tư tưởng lại trở về xoay chuyển chung quanh chị Báu: tại sao chị lại xuống đây gặp tôi. Chắc có lẽ để đòi cái nợ mà tôi đã hứa với anh Báu. Thằng Mike đã chết thẳng cẳng rồi, tôi biết ăn nói thế nào với chị đây? Không lý lại móc túi ra 250 đô la để đưa cho chị ta? Dĩ nhiên, nếu muốn thì tôi cũng chẳng có tiền mà đưa, mà nếu không đưa thì kể từ nay coi như hết vác mồm lên nhà chị ăn cơm Việt Nam. Ôi, những chén cơm Việt Nam với nước mắm gừng, với thịt heo xào, thịt bò chiên, ôi những tô phở... Tôi thương chúng nó quá!
Chị Báu lại bắt chuyện:
- Sống độc thân như chú cũng vui mà cũng phiền quá hả chú.
Tôi lắc đầu, tâm sự với chị rất thân tình:
- Đúng. Và tôi thì chỉ muốn lấy vợ để an phận cho rồi. Sống độc thân chán lắm. Hơn nữa, lấy vợ thì có người nấu nướng cho mình ăn. Tôi muốn lấy vợ người Nam. Người Nam nấu thịt kho hột vịt ăn hết xẩy, mà nấu phở cũng ngon, xào rau muống luộc cũng không thua người Bắc...
Chị Báu cười:
- Cái đầu chú sao mà lúc nào cũng chỉ nghĩ tới chuyện ăn... Nhưng mà nói cho chú biết, lấy vợ không sướng đâu. Có gia đình còn cực gấp trăm lần...
Cứ như thế, câu chuyện đưa đẩy một lúc mà tôi vẫn không biết chị Báu xuống đây gặp tôi để làm gì. Nếu chị xuống đây để đòi nợ thì dáng điệu cùng bộ tịch hoàn toàn không phải. Thái độ của chị đối với tôi làm tôi cũng hơi ngạc nhiên khi nghĩ đến. Từ nãy tới giờ, chị nói chuyện với tôi bằng một sự quý mến và kính nể thật tình. Tại sao vậy? Cái này thì tôi chịu. Thỉnh thoảng, tôi để ý là chị nhìn tôi bằng một cặp mắt khác lạ. Cặp mắt loại này, tôi nhớ, tôi đã gặp ít nhất là chục lần trong đời mình. Nó ra sao nhỉ, tôi suy nghĩ và sục sọi trong trí nhớ mình... Cặp mắt ướt và dài, nhìn vào người ta như là muốn lột quần áo người ta ra rồi nuốt sống người ta. "Nuốt sống người ta." Tôi suy nghĩ...
Chị Báu tự nhiên đứng lên, hỏi:
- Chú mở máy lạnh nghen, tôi đóng cửa lại.
Tôi không có phản ứng gì cả. Đóng cửa lại để mở máy lạnh lên là một chuyện rất thường ở bên Mỹ. Có điều là tôi, vốn một kẻ bần tiện, thường thích chịu nóng một chút để đỡ tiền điện. Hôm nay trời không nóng lắm, nhưng tôi không phản đối vì sau những gì xảy ra cho tôi, để cửa sổ mở thì tôi rất sợ phải nhìn thấy một cái đầu và một họng súng đen ngòm chĩa vào đây một cách bất ngờ.
- Để tôi đóng cho chị Báu, chị cứ ngồi, chị là khách mà.
Tôi vừa nói vừa tiến tới bên cánh cửa. Không hiểu vô tình hay cố ý, chúng tôi đâm sầm vào nhau... Ngực tôi đụng vào cặp vú đầy đặn của chị Báu, tay tôi đụng phải phần dưới... tròn trịa của chị. Từ những chỗ bị đụng đó, hình như có phát ra những luồn điện rất là thích thú chạy rần rần lên tới óc tôi.
Tôi cũng cần phải nói thêm, chị Báu là một người đàn bà tuy không đẹp lắm nhưng mặt mày cân đối trên trung bình, thân thể đầy đặn, đít và vú tròn trịa. Tôi ngạc nhiên v