Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sống Giữa Bầy Sói

Sống Giữa Bầy Sói

Tác giả: Trung Hiếu

Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015

Lượt xem: 1343158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3158 lượt.

hông.Dũng tự hứa với mình sẽ cố gắng tranh thủ thời gian ở bên cạnh họ.Gia đình nhỏ của anh.

Đang ăn cơm thì anh có điện thoại.Anh ngưng đũa lại nghe máy.Không biết anh nghe được điều gì,chỉ biết là anh lặng người đi,mặt mày tái mét.Dũng tiến lại bàn ăn với sự bối rối,anh tránh ánh mắt Nga bởi anh đang báo một tin buồn.

-Anh xin lỗi hai mẹ con nghe.Ở sở có việc cần anh đến gấp.Anh xin lỗi,anh sẽ sắp xếp về sớm.

-Bố hứa chở con đi học mà,bố lại thất hứa nữa,con ghét bố.Con gái anh tức giận.

-Ngoan nào con.Bố phải đi làm mà,tối bố lại về với con mà,mẹ đưa con đi học này.Chịu không?

Con bé không nói gì,nó lặng lẽ đi về phòng.

-Anh đi đi,cứ để em khuyên bảo nó.

-Ừ,anh cảm ơn em.Không có em chắc anh...

-Đừng nói thế,chúng ta là vợ chồng mà.

-Ừ,vậy anh đi nhé.Anh xin lỗi.

Nói rồi anh lên phòng thay bộ đồng phục và đi đến sở.Vừa đi anh vừa lo lắng.Chuyện tên Khánh trốn thoát tại bệnh viện đã được thông báo.Anh rất lo sợ bởi anh biết mức độ nguy hiểm của tên này,nhất là chính tay anh bắt hắn.Mà anh cũng không nghĩ ai đó lại giải phóng cho hắn như thế.

Đến nơi,Dũng đi thẳng vào phòng chú Xuyên,thượng tá công an-cấp trên của anh.

-Chuyện này là sao hả chú?

-Trưa nay,tên Khánh đã trốn thoát khỏi bệnh viện.Hắn được một nhóm người lạ giúp đỡ để trốn thoát.Cháu xem đi.

Nói đoạn,ông ta đưa cho Dũng cuốn truyện tranh của Khánh.

-Hắn là một tên máu lạnh vậy mà lại đọc thứ tiểu thuyết tình cảm này.Kì lạ hơn hắn còn tự tay cắt mạch máu của mình.

Dũng giở cuốn truyện ra xem có dấu hiệu gì không,nhưng không thấy gì hết.

-Chú này!

-Gì thế?

-Chú nhìn xem,cuốn truyện này tự in ra từ trên mạng chứ không được xuất bản.Mặc dù chúng có nhãn,có tem.Nhưng nếu nhìn kĩ thì chúng được dán lên,nhất là không có logo của nhà xuất bản.Đó là chưa kể giấy bìa cuốn sách,nó khá mềm và thô.Đúng là bên trong không có gì lạ hết.Không kí hiệu hay dòng tích gì là lạ.

-Ừ,chú cũng thấy thế.

-Chú đợi cháu một chút.

Dũng chạy lại cái máy tính của ông Xuyên,anh gõ dòng chữ nhan đề vào trang tìm kiếm,một lúc sau anh nói.

-Chú nhìn này,cháu thấy y hệt,không khác gì hết,nhưng lạ ở chỗ,số trang trong sách là 204 mà cuốn chú đang cầm là 278.

-Có thể chúng được in theo cỡ nhỏ thì sao?

-Không,cháu không nghĩ thế,thường thì người ta để vậy in ra chứ thu nhỏ chúng làm gì,nhất là đây là khổ chuẩn rồi,không ai chọn khổ lỡ cỡ như thế đâu.

-Cháu nói cũng có lý.Nhưng tại sao hắn làm thế?

-Có thể chúng được viết thêm.

-Ý cháu là...

-Dạ,cháu nghĩ thế.Chú để cháu tìm hiểu xem.Mà chú này,ai đưa cuốn sách này cho hắn?

-Một cô gái theo tên trong dánh sách ghi lại là Hà Thị Hoa.Cô ta thăm hắn 4 hay 5 lần gì đó.

-Ngoài ra không còn ai hả chú?

-Một người nữa,tên là Nguyễn Minh Luân,tên này đến cách đây một tháng.Anh này đi với cô ta,nhưng chỉ sau lần đó thì không thấy đến nữa.Nghe cán bộ giám trại nói thì có vẻ hắn là tài xế của Hoa.

-Ta điều tra từ hai người này thôi chú ạ.

-Chú cũng làm thế rồi,nhưng ta làm gì có thông tin.Cô Hoa này là gái mại dâm và cô ta đã mất tích từ ngày hôm qua.Còn tên Luân thì ngoài cái tên ta không có gì hết.

-Cũng chưa chắc đâu,chú giao vụ này cho cháu nhé?

-Ừ,chú cũng nghĩ thế.

-Vâng,vậy cháu làm việc đây,cháu sẽ thông báo cho chú nếu có gì tiến triển.

-Ừ,nhớ nhé.

-Vâng,thưa chú.Cháu chào chú.Cháu xin phép.

Dũng đi ra ngoài với gương mặt đăm chiêu,trong đầu anh đang nghĩ đến một cái tên “Nguyễn Minh Luân”.Có gì đó khiến anh nghĩ Luân là kẻ làm thế,nhưng tại sao hắn lại cứu Khánh,hắn có gì cho Luân mà Luân làm thế?.Dũng thở dài giở cuốn truyện ra đọc.

Lúc này là 3 giờ chiều,Luân tỉnh giấc bởi cuộc điện thoại của Kiên.

-Anh Luân,em...em..xin lỗi...Kiên run lên bần bật khi nói,Luân có thể cảm nhận điều đó qua giọng nói.

-Chú nói gì thế?Bình tĩnh nào!!!Có chuyện gì thế?Luân hỏi dồn dập

-Hưng Lì đã...

-Hưng Lì làm sao?Chú nói rõ anh nghe nào?

-Khánh Tặc đã trốn thoát,hắn giết Hưng Lì rồi..Tất cả là..

Chưa để Kiên nói hết câu anh đã dập máy tức tốc đến chỗ Kiên.Tim anh bấn loạn vì điều Kiên nói.

-Sao???Anh thốt lên khi nhìn thấy Quân và mọi người.

Câu trả lời đã có ngay trước mắt,Kiên quỳ bên cái xác của Hưng Lì,người Hưng lạnh như băng,cứng đờ.Cái xác ấy lạnh ngắt bên cạnh vũng máu loang rộng.Luân không biết nói gì nữa.Anh đau lòng tới mức không dám nhìn vào nó.Vậy là người anh em đầu tiên đã ra đi và chính Luân là người gián tiếp làm thế.Anh thẫn thờ nghĩ đến Khánh,vậy mà anh đã định ...kết bạn với hắn.Anh không nghĩ hắn tàn bạo như vậy.Và lỗi dù thế nào vẫn là do anh.

-Mày lại đây thằng Lùn,mày làm gì mà để xãy ra cớ sự này???

Thanh Cời tức giận túm lấy cổ áo thằng Kiên.Nó không phản ứng gì,nước mắt nó giàn giụa,nó biết cái chết của Hưng Lì là do mình.Lẽ ra nó không nên đắm chìm vào game,nó hối hận đến thẫn thờ.Cả


XtGem Forum catalog