KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC
Tác giả: Trung Hiếu
Ngày cập nhật: 22:39 17/12/2015
Lượt xem: 1343156
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3156 lượt.
bọn không ai nói gì nữa.
-Tất cả là lỗi của tôi,tôi xin chịu trách nhiệm.Mọi người làm gì tôi cũng chịu.
-Mày im đi.Mày biết mày vừa làm gì không chứ?Mày ham chơi như thế mới khiến nó..Thanh Cời trừng mắt căm hờn nhìn Kiên.
-Thanh,thôi đi.Kiên không cố ý làm thế!Bây giờ lo hậu sự cho Hưng đi.Rồi sẽ có dịp để ta giết tên khốn kiếp ấy.Quân Xù vỗ vai Thanh an ủi.
-Ngay từ lúc đầu tôi đã thấy hắn và Hưng có xích mích rồi,nhưng không ngờ thằng khốn ấy lại làm như thế.Thằng khốn tao không giết được mày thì tao không làm người.Thanh gục xuống xác Hưng.
-Thôi nào mọi người,chúng ta ai cũng không muốn chuyện này xãy ra cả.Tất cả chỉ tại ta quá khinh thường tên Khánh,hắn độc ác hơn ta nghĩ.Giờ ta phải trả thù cho Hưng chứ không phải đổ lỗi cho nhau.Nào,đứng hết cả lên.Quân Xù nói.
Lúc này chỉ anh là bình tĩnh nhất,bởi Luân đang tuyệt vọng và anh không thể vực dậy một tập thể rệu rã được.Quân phải làm thế,đó là tố chất của chỉ huy,của việc hiểu nhau từng tí một với đại ca.
Luân quay người lại một cách lạnh lùng.
-Quân,em liên hệ người thân của Hưng đến đây.Anh sẽ chính thức xin lỗi.Trách nhiệm của chúng ta là lo cho người thân của anh ấy.Chúng ta cũng sẽ không bao giờ quên mối thù hôm nay.Giờ ta làm những thứ cần thiết để tiễn Hưng đi cho thanh thản đã..
Cả bọn không ai nói ai,lặng lẽ làm những công việc của mình.Mọi thứ đến quá đột ngột khiến tất cả không trở tay kịp.
Hưng Lì,là đàn em Hùng Sẹo,cũng giống Kiên chính Hùng Sẹo đề cử anh cho Luân.Hưng Lì,như cái tên đó,anh lỳ lợm,không sợ thứ gì, lại khá nóng tính.Với anh em anh khá hiền lành.Chính Quân là người dìu dắt anh để tuân phục Luân.Hưng Lì thân với Quân nhất trong mấy đứa.Giờ đây chưa kịp thực hiện những kế hoạch xa xôi thì anh lại ra đi.Hưng biết mình sẽ có ngày này,nhưng không ngờ lại nhanh như thế.Thế giới mà cả bọn đang sống là vậy,ai cũng hiểu mình có lúc sẽ như thế.Nhưng một đời anh hùng của Hưng lại kết thúc bởi một kẻ tiểu nhân như Khánh thì....
Phẫn nộ,phải...ai cũng nghĩ thế,...
Sau đám tang của Hưng,cả bọn thất thểu trở về,không khí nặng nề tới mức không ai dám lên tiếng.Còn Kiên,nó suy sụp hẳn đi,nó không còn lắm lời như trước nữa.Thanh Cời thì luôn tìm cách gây sự với Kiên,Thanh vẫn chưa tha thứ cho nó.
-Thôi,giờ ta tập trung tìm hắn đi.Mọi người phấn chấn lên.Cách hối lỗi tốt nhất là mang hắn về dưới đó cho Hưng đánh nó,hành hạ nó.
Lời Quân nói như nước đổ lá khoai khi cả bọn vẫn cứ ủ dột.Kiên ngồi im lìm nhìn ra cửa sổ.Phía sau cái kính cận đen là đôi mắt đỏ hoe không chớp.Kiên thấy tan nát cõi lòng,sự ân hận cứ gặm nhấm nó từng khoảnh khắc.Đã mười ngày trôi qua nhưng Kiên vẫn chỉ có một cảm xúc như thế.
-Kiên,em quên chuyện đó đi,không ai trách em cả,tập trung vào công việc đi.
Luân nắm lấy vai nó và cố thức tỉnh linh hồn trôi dạt của nó.Kiên không dám nhìn anh.Nó không thể đối diện với người anh cả,Kiên thấy xấu hổ.
-Anh Luân,em..phải làm sao hả anh?Em không thể.
Thằng nhỏ khóc òa lên một cách đáng thương,bờ môi nó rung lên bần bật.
-Anh đánh em đi được không?Em không nghĩ mình lại gây nên tội lớn như thế.
-Nghe này,trong chuyện này anh cũng có lỗi,em biết mà nhưng ta không thể ngồi đây ray rứt mãi.Được chứ?
Luân nhìn vào mắt Kiên,nó vẫn rớt nước mắt một cách vô thức.
-Vâng.Hắn gật gật cái đầu một cách miễn cưỡng.
-Nào,giờ tìm cho anh vị trí của hắn.
Kiên đi lại cái máy tính của mình,lâu lắm nó không dùng đến,thứ này từng là vật bất li thân của nó.Rồi như suy nghĩ được gì đó,Kiên lau đi dòng nước mắt và lấy lại năng lượng.
Kiên mở hệ thống định vị,một chấm đỏ xuất hiện trên bản đồ vệ tinh.Thì ra lúc bỏ đi Khánh đã lấy cắp một cái ví và cái điện thoại Iphone của Kiên.Và đó là điều ngu ngốc của hắn.Kiên luôn cẩn thận bật chế độ để mở để các thành viên trong nhóm biết vị trí của mình.Theo những gì mà vệ tinh mang lại thì hắn đang đến SaPa.
-Hắn đang ở chỗ này.Kiên lên tiếng.
-Thấy rồi chứ,giờ ta đi bắt hắn,nhưng tất cả phải bình tĩnh,không manh động,bắt sống hắn.Nhớ,bất kể hắn nói gì cũng mặc kệ.Hắn khá giỏi việc hùng biện đấy.Đừng để hắn đánh vào tâm lý.
Cả bọn gật đầu,chưa bao giờ mọi người lại hưng phấn như lúc này.
Thị trấn SaPa vào đông lạnh như cắt,từng hạt mưa lất phất bay để nhắc nhở mọi người cuộn kín cơ thể trước khi bước ra đường.Nó khiến cho những con người nơi đây thưa hẳn đi dù là đang giữa buổi sáng.Nhóm còn lại thì phủ lên mình những lớp bông dày như cái chăn,họ đi đi lại lại một cách nhanh chóng chỉ mong sao về nhà thật nhanh.Khánh đặt chân xuống thị trấn sau một chuyến xe dài.Bao ngày lặn lội cuối cùng hắn cũng đến được nơi cần đến.Hắn run lên bần bật bởi không thể thích nghi ngay với cái lạnh này nơi xứ này.Khánh liếc mắt nhìn quanh,đi về phía nào hắn cũng chẳng biết.Khánh bước nhanh lên vỉa hè,ghé vào quán nước bên đường.Hơi ấm của tách trà khiến hắn tỉnh táo hơn.Khánh ngồi châm thuốc ung dung nhìn đường phố xa lạ.Tự do sướng thật