Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sông ngầm

Sông ngầm

Tác giả: Lôi Mễ

Ngày cập nhật: 22:43 17/12/2015

Lượt xem: 1343144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3144 lượt.

ộc chỉ xem lướt qua, cơ thịt trên mặt liền nổi lên, mấy tờ giấy kia bị cậu vo lại thành một cục.
“Màng trinh bị rách, khoang chậu viêm cấp tính, bên ngoài cơ quan sinh dục cũng bị viêm nhiễm….rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?” Dương Mẫn ánh mắt sáng rực: “Nó nhiều nhất cũng chưa đến 14 tuổi!”
“Chị đừng hỏi.” Phương Mộc thấp giọng nói: “Cũng đừng cho người khác biết.”
Dương Mẫn nhìn Phương Mộc, lồng ngực ra sức nhấp nhô, hai mắt cũng dần dần tràn đầy nước mắt. Phương Mộc biết, bà nhìn tình cảnh của cô bé lại nghĩ đến Hình Na.
“Không cần báo cảnh sát sao?”
“Không cần.” Phương Mộc lắc đầu: ” Giúp tôi cấp cho cô bé này một ít thuốc.”
Dương Mẫn gật gật đầu: “Thương tổn trên thân thể là thứ yếu, hiện tại con bé chắc chắn đã bị tổn thương nghiêm trọng về tâm lý.”
“Tôi biết.” Phương Mộc thở dài: “Cám ơn chị.”
Dương Mẫn lau nước mắt, đứng dậy đi đến quầy thuốc, vừa mới đi được mấy bước, lại xoay người lại.
“Phương Mộc à.”
Phương Mộc ngẩng đầu lên, thấy Dương Mẫn đã lệ vương đầy mặt: “Bất luận là ai làm hại cô bé này.” Dương Mẫn thanh âm nghẹn ngào đã trở nên khàn khàn: “Tuyệt đối, tuyệt đối không được tha cho bọn chúng!”
Khi Phương Mộc về tới cục công an đã là hai giờ chiều, Biên Bình vừa định hỏi cậu đi đâu, liền bị dáng vẻ nhếch nhác của Phương Mộc làm cho kinh ngạc đến ngây người:” Cậu không phải là đi đánh nhau với người ta chứ?”
“Không có gì, không có gì.” Phương Mộc không muốn nói nhiều, xoay người đi đến phòng làm việc của cục trưởng.
Cục trưởng đã phát tiết cơn giận rồi, nên cũng không định tiếp tục phê bình Phương Mộc, hỏi qua loa mấy câu sau đó liền kêu Phương Mộc đi ra. Sau khi ra khỏi cửa, Phương Mộc liền đến phòng hồ sơ kiểm tra những người mất tích.
Từ hôm qua tới bây giờ, cô bé kia vẫn trước sau không nói một lời, thứ duy nhất có thể thu hút nó chỉ là thức ăn . Mỗi lần mang thức ăn tới bên cạnh nó, nó sẽ lập tức tỉnh lại từ trong cơn mơ màng giống như kỳ tích, sau khi ngấu nga ngấu nghiến, lại bò lên giường chìm vào giấc ngủ. Trừ chuyện này ra, nó chẳng hề nói với Phương Mộc câu nào, thậm chí cũng chưa từng trao đổi ánh mắt với cậu. Phương Mộc không thể nào xác định được thân phận của nó, chỉ có thể hi vọng vào hồ sơ đăng ký người mất tích mà thôi. Nhưng tìm hết hồ sơ báo cáo tin tức người mất tích toàn tỉnh trong vòng 3 tháng gần đây, cũng không phát hiện tin tức nào có khả năng làm sáng tỏ thân phận cô bé kia.
Phương Mộc trong lòng nặng trĩu tâm sự đi ra khỏi phòng hồ sơ, vừa mới bước vào hành lang liền gặp Tiêu Vọng ở đó.
“Cậu bị làm sao vậy, người anh em?” Anh ta cũng bị bộ dạng của Phương mộc làm cho giật nảy mình: “Sao mà lại giống như vừa mới bước ra từ chiến trường thế.”
Phương Mộc mỉm cười, không trả lời.
Tiêu Vọng cũng không hỏi nhiều nữa, liền nắm bờ vai Phương Mộc: “Đi thôi, đến kho súng.” Anh ta mặt mày hớn hở nói: “Cục công an thành phố cấp mới một số súng lục K92, K92 đó nha.”
Trong kho súng đã tụ tập mười mấy đồng sự đang vô cùng hào hứng. Lão Tần thủ kho là một người rất mê súng ống, đang hướng mọi người thao thao bất tuyệt giảng giải các tham số kỹ thuật của kiểu súng lục 92.
“….Đường ngắm tiêu chuẩn 152 mm; vận tốc nòng 350mét/giây; băng đạn có thể chứa 15 viên…”
Tiêu Vọng chen vào, liền thò tay cầm lấy khẩu súng ở trên bàn, lão Tần vội vàng ấn tay anh ta lại, cười mắng: “Nhìn thằng quỷ nhà cậu kìa làm gì mà sốt ruột dữ vậy, đây cũng đâu phải là giành vợ, chưa đến lượt tổ các cậu đâu.”
Phương Mộc cười cười, quay đầu hỏi người đồng sự đang so sánh hai cây súng: “Cảm giác như thế nào?”
“Cũng tạm được.” Anh ta cầm hai cây súng nâng lên ngang mắt: “K92 không tệ, có điều chắc do thói quen, nên vẫn là cảm thấy K54 thuận tay hơn một chút.”
“Khà khà, đúng vậy.” Phương Mộc thuận tay đón khẩu K54 trong tay anh ta, nhẹ nhàng vuốt vuốt nòng súng đã bị mòn đến nỗi lộ cả ra màu gốc: “Ông bạn già này đáng tin hơn.”
“Đó là do cậu không hiểu đó thôi.” Tiêu Vọng đang loay hoay với khẩu súng mới chen miệng nói: “K92 ưu thế vượt trội đó. Thiết kế hợp lý, mang tính khoa học kỹ thuật cao.” Anh ta giơ súng lên ngắm, bóp cò, sau khi nghe thấy tiếng búa mổ đập vang lên một tiếng thanh thúy, vừa lòng chép chép miệng: “Có anh bạn này trong tay, sức chiến đấu của chúng ta sẽ mạnh hơn nhiều.”
Mấy người đồng sự cũng phụ họa theo, Phương Mộc lại cười lắc đầu: “Mấu chốt quyết định sức chiến đấu vẫn là con người, không phải vũ khí.”
“Hỏa lực trong tay không phù hợp, thì cho dù là thiện xạ cũng không phát huy hết năng lực được.” Tiêu vọng liền phản bác.
“Sử dụng súng dù sao vẫn là con người.” Phương Mộc hơi cao giọng: “Khả năng phát huy của vũ khí cũng quyết định bởi con người mà thôi.”
“Thôi đi.” Tiêu Vọng bĩu môi: “Nếu mà người bắn súng trình độ ngang nhau, vũ khí lại khác biệt, chắc chắn sức chiến đấu sẽ khác hẳn nhau.”
“Chưa chắc.”
“Cậu không tin?” Tiêu Vọng ánh mắt sáng ngời nhìn chằm chằm Phương Mộc: “Nếu vậy hai ta thử so tài xem?”
Phương Mộc cười khổ một tiếng, vừa định từ chối, các đ


XtGem Forum catalog