Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015
Lượt xem: 1342638
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2638 lượt.
rường hợp mất đồ vật quý giá ấy xem nào, ông Hardman.- Đây! Đây! Chiều hôm qua, tôi đã tổ chức một buổi tiệc trà… bình thường, tôi chỉ mời sáu người bạn. Tôi đã tổ chức một hoặc hai bữa tiệc như thế trong mỗi mùa. Không phải kiêu ngạo, nhưng những buổi gặp gỡ ấy rất thành công. Hôm qua tôi đã mời nhà chơi đàn dương cầm Nacora và nữ danh ca người Úc Katherine Bird tới giúp vui. Họ đã cho chúng tôi nghe những bản nhạc tuyệt diệu trong phòng nghe nhạc. Sau đó tôi đã đưa những đồ trang sức thời Trung cổ đựng trong một chiếc két sắt gắn vào tường mà ông thấy ở kia cho các bạn tôi xem. Bên trong chiếc két được lót nhung để đặt những viên đá quý. Sau đó các bạn tôi đến xem những chiếc quạt bày trong một tủ kính ở phía đối diện chiếc két. Cuối cùng chúng tôi trở lại phòng hòa nhạc. Chỉ đến khi họ ra về thì tôi mới nhận ra vụ mất trộm. Tôi cho rằng tôi đã quên không khóa két sắt, một kẻ nào đó đã lợi dụng việc ấy để lấy nhũng của quý ấy đi. Một bộ đồ trang sức, ông Poirot! Tôi muốn lấy lại những thứ đó! Nhưng ông nhớ cho là không được để lộ ra cho báo chí! Xin ông hiểu cho, ông Poirot, đây là những khách mời, những bạn bè thân thiết của tôi! Đăng tin trên báo có thể trở ngược thành một vụ bê bối.- Ông có để ý ai là người rời khỏi phòng này sau cùng, khi mọi người đã trở lại phòng hòa nhạc không?- Ông Johnston, nhà triệu phú Nam Mỹ. Có thể là ông biết ông ấy chứ? Ông ấy vừa thuê một ngôi nhà của Abbotbury ở phố Park Lane. Tôi nhớ rằng ông ấy đi ra sau chúng tôi một vài phút. Nhưng ông ấy không thể là tên ăn trôm được, ông biết đấy!- Có người nào đã quay lại phòng này dưới một lý do gì đó không?- Tôi đã nghĩ tới điều đó, ông Poirot, có ba người. Bà bá tước Vera Rossakoff. Ông Barnard Parker và phu nhân Rucorn.- Ông biết những gì về họ?- Nữ bá tước Rossakoff là người Nga và là một phụ nữ xinh đẹp ngay từ dưới chế độ cũ. Bà mới tới sống ở nước Anh. Hôm qua bà đến chào tạm biệt tôi. Tôi ngạc nhiên khi thấy bà sững người trước bộ sưu tập quạt của tôi. Càng nghĩ, tôi càng thấy đó là việc lạ lùng. Quan điểm của ông thế nào, ông Poirot?- Tôi cũng thấy có chuyện khác thường. Nói sang hai người khác, thưa ông.- Còn Parker thì đi tìm một chiếc cát-sét nhỏ để tôi đưa cho phu nhân Rucorn xem.- Thưa ông, bà này là người thế nào?- Phu nhân Rucorn là người có cá tính và hào hiệp trong những công việc từ thiện. Bà ấy tới đơn giản chỉ là lấy cái túi xách tay bỏ quên trên ghế.- Được rồi, thưa ông. Như vậy chúng ta có thể nghi ngờ bốn người: bà bá tước người Nga, phu nhân người Anh, nhà triệu phú Nam Mỹ và ông Barnard Parker. Nhưng ông Parker là người thế nào?Câu hỏi hình như làm cho ông Hardman bối rối: ông ngập ngừng trả lời.- Đó là một người trẻ tuổi… một người trẻ tuổi mà tôi quen biết.- Tôi cần hiểu rõ hơn. Người trẻ tuối ấy làm nghề gì?- Đó là người cũng như mọi người khác… và nếu tôi có thể dùng một khái niệm, thì đó là một “Con người mây gió”.- Tôi muốn biết anh ta ra nhập nhóm bạn bè ông như thế nào?- Thế nào! Hừ… đã một hoặc hai lần anh ấy giúp tôi trong một vài công việc nhỏ.- Xin ông nói tiếp cho.Harman nắm chặt hai bàn tay lại. Đó là cách cuối cùng ông ta muốn làm thỏa mãn tính tò mò của bạn tôi. Nhưng Poirot vẫn yên lặng nên ông buộc phải nói tiếp:- Ông thừa biết rằng tôi có điều kiện trở thành nhà sưu tầm những của quý. Đôi khi thấy cần thiết phải bán bớt đi một vật gì đó mà không muốn quá lộ liễu hoặc bị rơi vào tay một kẻ mua đi bán lại, tôi thu xếp việc bán những thứ đó. Parker coi sóc những chi tiết về tài chính, quan hệ với người mua, tránh cho mọi lo ngại cho cả hai bên. Ví như nữ bá tước có một vài của quý từ nước Nga mang tới và đang muốn bán, bà sẽ nhờ Parker tìm một người mua.- Theo tôi, thì ông hoàn toàn tin tưởng ở người trẻ tuổi ấy phải không?- Cho đến bây giờ thì tôi không có điều gì phải than phiền về anh ta.- Thưa ông Hardman, trong bốn người ấy thì ông nghi ngờ ai?- Ôi! Thưa ông Poirot. Một câu hỏi ác quá. Đây là những bạn thân của tôi, tôi đã nói rồi. Trong số họ tôi không nghi ngờ ai… hoặc là nghi ngờ tất đó là cách tốt nhất để trả lời ông.- Xin lỗi. Chắc hẳn ông chỉ nghi ngờ một người trong sô họ. Nếu không phải là bà bá tước Rossakoff, không phải ông Parker thì chắc chắn là phu nhân Rucorn hoặc ông Johnston phải không?- Ông hiểu cho, ông Poirot. Tôi cố gắng tránh một chuyện bê bối. Phu nhân Rucorn thuộc về một dòng họ lâu đời ở Anh quốc. Nhưng chẳng may bà thường bị tai tiếng vì bà có một người cô, bà Caroline, mắc một bệnh đáng sợ. Mọi người đều biết rõ bà này đi đâu cũng lấy cắp những đồ vật người ta để sơ sểnh. (Ông Harmand thở dài). Tôi ở trong một hoàn cảnh tế nhị, ông lưu ý giúp cho.- Như vậy phu nhân Rucorn có một bà cô ăn cắp vặt. Hừ… Thú vị đấy… Xin phép ông cho tôi quan sát chiếc két sắt, được chứ?Ông Hardman gật đầu và Poirot mở cánh cửa sắt để xem xét cái lỗ hổng trống hoác.- Không hiểu tại sao cái cánh cửa lại khó khép lại thế này, anh ta lẩm bẩm tay lắc lắc cánh cửa. A! Cái gì đây? Một chiếc găng tay nằm ở khe. Một chiếc găng tay đàn ông.Anh đưa cho Hardman và ông này trả lời ngay.- Khôn