Tác giả: Agatha Christie
Ngày cập nhật: 22:54 17/12/2015
Lượt xem: 1342637
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2637 lượt.
g phải của tôi.- Này, tôi còn thấy một vật gì nữa đấy.Anh cho tay vào trong chiếc két sắt và lôi một chiếc hộp đựng thuốc lá.- Hộp đựng thuốc lá của tôi!- Tôi cho rằng không phải như vậy, thưa ông, vì chữ khắc trên hộp không phải là tên ông.Anh chỉ vào hai chữ lồng nhau trên hộp.- Ông có lý. Chiếc hộp thì rất giống, nhưng chữ khắc thì khác. Xem nào “P” và “B”… Trời ơi… Parker!- Vâng… đúng như vậy. Người trẻ tuổi đó thật là bất cẩn. Nếu chiếc găng tay cũng là của ông ta, thì ông ấy đã cho chúng ta hai chứng tích.- Barnard Parker! – Hardman thở dài – Tôi thú nhận rằng việc tìm kiếm này làm tôi yên lòng. Thưa ông Poirot, tôi để tự ông tìm giúp số của cải ấy cho tôi. Nếu thấy cần thiết thì ông có thể nhờ đến cảnh sát… với điều kiện ông tin chắc rằng Parker là thủ phạm.- Anh bạn, anh đã thấy – Poirot nói với tôi khi chúng tôi rời khỏi nhà của người sưu tập của quý – có một luật pháp với tầng lớp quý phái và một luật pháp đối với những người bình thường. Tôi chưa được phong tước nhưng tôi thích con người bình thường và thấy rất khó hiểu về tay Parker. Toàn bộ việc này thật là lạ lùng, anh có nhận thấy không? Hardman nghi ngờ phu nhân Rucorn, tôi chỉ nghĩ về bà bá tước và Johnston, thế mà anh chàng bí ẩn Parker lại là thủ phạm.- Tại sao anh lại nghi ngờ hai người ấy?- Trời ơi! Muốn có danh hiệu nữ bá tước Nga và triệu phú Nam Mỹ thì đó là điều rất dễ dàng. Ai là người nói dối? Thôi bây giờ chúng ta đã tới phố Bury nơi ở của người bạn lơ đễnh của chúng ta. Chúng ta phải rèn sắt khi nó còn đang nóng chứ?Một người hầu cho chúng tôi biết rằng ông Barnard đang ở nhà. Chúng tôi thấy anh ta nằm dài trên đống gối đệm, đắp người bằng một chiếc áo mặc trong nhà màu đỏ tươi và màu vàng da cam. Lập tức tôi có ác cảm mạnh mẽ với người trẻ tuổi mặt xanh xao, nhu nhược vừa nói ngọng, vừa làm điệu này.Poirot không chờ đợi, đi ngay vào cuộc chiến đấu.- Chào ông. Tôi vừa ở nhà ông Hardman về đây. Hôm qua có một kẻ nào đó đã ăn trộm hết đồ trang sức quý giá của ông ấy vào buổi chiều. Thưa ông, xin phép ông cho hỏi, thưa ông… có phải đây là chiếc găng của ông không?Ông Parker tỏ ra chậm hiểu. Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc găng tay như là để tập trung trí nhớ.- Ông thấy nó ở đâu?- Có phải nó là của ông không, thưa ông?- Không, không phải của tôi.- Và chiếc hộp thuốc lá này nữa?- Cũng chắc chắn là không phải. Chiếc hộp của tôi bằng bạc kia.- Rất tốt, thưa ông. Tôi đã không định báo việc này cho cảnh sát.- Ở địa vị ông thì tôi không làm gì cả – Parker nói – Những con người ấy thật là lạ lùng. Tôi đi gặp ông Hardman đây, này, thưa ông… ông đợi cho một lát.Nhưng Poirot đã rút nhanh.Trên hè phố, anh cười lớn với tôi.- Chúng ta đã làm cho anh chàng phải trù tính công việc. Ngày mai chúng ta sẽ xem họ nói với chúng ta thế nào.Buổi tối chúng tôi lại khám phá ra một việc mới trong vụ mất trộm ở nhà ông Hardman, một bóng người sột soạt, đầu đội một chiếc mũ lớn, đứng trước cửa nhà chúng tôi làm cho một làn gió lạnh ùa vào (trời lạnh như tiết tháng sáu của nước Anh). Chúng tôi nhanh chóng biết rằng đây là nữ bá tước Rossakoff có một nhân cách hơi lộn xộn.- Ông là Hercule Poirot phải không? – Bà ta nói thành Poirrot – Thật là xấu hổ! Ông đã làm gì vậy? Tố cáo một chàng trai khốn khổ. Thật là xấu xa, thật là bê bối! Bardman là một thiên thần, một con cừu… Anh ấy không hề ăn trộm. Anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Và tôi cần ở lại đây để nhìn thấy anh bị hành hạ, tàn sát như là hoàng tử Zatkhoune dưới những con dao găm của bọn sát nhân.- Thưa bà, có phải đây là hộp thuốc lá của anh ta không?Poirot đưa cho bà vật tìm thấy trong két sắt bị mất trộm.Bà ta yên lặng ngắm nhìn rồi nói:- Phải, đúng là của anh ấy. Tôi biết. Ông đã thấy nó ở nhà ông Hardman ư? Chúng tôi ai cũng thấy nó. Tôi cho rằng anh ấy đánh rơi nó. A! Các ông là cảnh sát, các ông cũng tồi tệ như bọn cảnh sát Nga.- Đây có phải găng tay của ông ta không, thưa bà?- Tại sao ông muốn biết nó là của ai? Một chiếc găng tay thì giống mọi chiếc găng tay khác. Này các ông đừng cản đường tôi… Tôi muốn rằng anh ấy vô can. Vì tiếng tăm của anh ấy tôi có thể sẽ bán tất cả những đồ trang sức của tôi và đưa cho ông rất nhiều tiền.- Thưa bà…- Đã quyết định! Tôi đã nói! Không, không, xin đừng vật nài tôi nữa! Chàng trai khốn khổ! Anh ấy đã đến gặp tôi… Hãy cứ để Vera giải quyết công việc này. Bây giờ tôi xin hứa với ông lời hứa của người quí phái.Bà ta biến mất như lúc bà ta đến, để lại một mùi nước hoa thơm nức theo sau.- Người đàn bà kỳ lạ! - Tôi kêu lên – Anh có chú ý tấm da lông thú quàng cổ của bà ta không?- Phải, nó là loại thật. Một nữ bá tước giả hiệu liệu có quàng lông thú loại thật không? Một lời giải nhỏ, Hastings. Tôi cho rằng đúng bà ta là người Nga. Như vậy thì Bernard đã tới để khóc thút thít với bà ấy. Hộp thuốc lá đúng là của anh ta. Tôi còn đang tự hỏi có phải chiếc găng tay…Poirot cười và lấy trong túi ra một chiếc găng tay thứ hai rồi đặt bên cạnh chiếc găng tay kia. Chúng thành một đôi.- Anh đã tìm thấy chiếc thứ hai ở đâu vậy, Poirot?- Nó bị để quên trên chiếc giá gỗ bên cạnh chiếc