Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342376
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.
p đúng lúc quả là không còn gì
hạnh phúc hơn.
Tôi lại hỏi Lão Mục về hướng đi của Tang Giai Tuệ, Sở Khinh Lan và
Hắc Lão Ngũ. Anh ta nói rằng vì có liên quan đến kỹ nghệ bí truyền của
Kiện môn và những bí ẩn về Cố Cung nên chỉ có Tang Giai Tuệ người của
công an tỉnh tham gia, còn với cấp bậc hiện nay thì anh ta không được
phép biết thêm chi tiết cụ thể nào.
Sắc mặt của Lão Mục chợt trở nên nghiêm nghị, nói rằng trước mắt mọi
việc giống như một bài toán khó, chỉ có thể điều tra dựa vào những manh
mối có được gồm mảnh da lưng của cậu tôi và mười chín bức quốc họa của
Từ Vạn Lý. Chỉ đến khi được cấp trên phê chuẩn, anh ta mới được phép
phối hợp hành động cùng tôi, đồng thời lúc đó mới có thể kéo thêm cả
Tiểu Đường quay về Cẩm Châu một lần nữa để điều tra.
Nghe nói có thể trở lại Cẩm Châu, trong lòng tôi hi vọng tràn trề,
nhưng lại có chút lo lắng khi nghe đến việc đưa Tiểu Đường đi cùng vì
thấy chuyện này không được thực tế cho lắm. Một đứa con gái điệu chảy
nước, không biết đấm đá thì còn làm được trò trống gì?
Sau khi Lão Mục rời đi không lâu, Tiểu Đường tỉnh giấc bước ra khỏi
phòng, tay vỗ vỗ bụng, ngoác mồm kêu đói ầm ĩ. Tôi vội dọn cơm canh lên
bàn, vừa ăn vừa nói qua với cô bé về tình tình hiện nay.
Tiểu Đường rất chăm chú nghe, nhưng khi nghe tôi nhắc đến chuyện có
thể sẽ trở lại Cẩm Châu để mở cuộc điều tra thì cô bé vội vàng bỏ đũa
xuống, vỗ tay hoan hỉ, nhưng giọng điệu thì vẫn đều đều không đổi:
- Hay quá, chị Lan Lan đã từng xuống lòng Cố Cung rồi, nghe nói rất chi là hấp dẫn, xem ra em cũng có cơ hội được tham gia rồi.
Lúc đó tôi chỉ mỉm cười vì tính khí trẻ con của cô bé, nhưng không hề biết rằng rất nhiều chuyện sau này đều từ cô bé mà ra, thậm chí còn rất nhiều người khác bị cuốn vào khiến cho sự việc ngày càng trở nên kỳ lạ.
Sau khi ăn cơm xong, Tiểu Đường đưa tôi đến bệnh viện để thay băng,
may mà chữa trị kịp thời nên vết thương vẫn chưa bị lên mủ, nếu không
thì sẽ rắc rối to. Lúc ra ngoài đợi xe, tôi buột miệng hỏi:
- Tiểu Đường, có phải thợ xăm thân khắc hình bọn em cần phải có khả
năng hội họa nhất định không, nếu không thì sao có thể xăm đẹp như thế
chứ?
Tiểu Đường thở dài, giọng nói hơi có chút xúc động:
- Vâng, ban đầu là phải rèn luyện kỹ năng hội họa, tức là sao chép
mọi loại tranh, thậm chí còn phức tạp và công phu hơn cả hình xăm, cho
nên thời cổ đại...
Nói đến đây, cô bé lập tức im bặt, rồi thở dài thườn thượt, khuôn mặt bỗng chốc trở nên buồn thảm, cho dù tôi có gặng hỏi thế nào đi chăng
nữa cũng không nói thêm câu nào. Thấy vẻ bí hiểm của cô bé, tôi không
khỏi tò mò: Cổ đại... cổ đại gì chứ?
Sau bữa ăn tối, Lão Mục lại đến nhà Tiểu Đường, xếp những bức ảnh
chụp mười chín bức quốc họa ra mặt bàn, rồi nói với chúng tôi, dựa vào
những kiểm định về thời đại sử dụng những tấm giấy này và loại mực trên
đó cho thấy chúng đều ra đời vào khoảng trước hoặc sau năm 1989, cùng
thời điểm với bức tranh toàn cảnh Cẩm Châu, điều này thật hết sức bất
ngờ.
Chúng tôi ngẫm nghĩ hồi lâu, cuối cùng cũng nhận định rằng, những bức tranh này chỉ có thể là từ một người vẽ, rồi được đánh số năm khác
nhau; Từ Vạn Lý cứ cách một năm lại thêm một bức, cứ như thế liên tục
trong mười chín năm. Thế nhưng về động cơ và phương cách cất giấu thì
thật khó để suy đoán.
Lão Mục bất ngờ quay sang hỏi tôi:
- À, Tiêu Vi, liệu ngọn tháp trong bức tranh của cậu cô ở Cẩm Châu có đủ mười chín tầng không?
Câu hỏi này tôi cũng đã từng nghĩ đến, là người sinh ra và lớn lên ở
Cẩm Châu, hơn nữa đơn vị cũng nằm đối diện với vườn hoa tháp cổ, nên có
nhăm mắt tôi cũng biết tháp cổ hiện nay chỉ có mười ba tầng, chứ không
phải là mười chín tầng.
Thế nhưng câu hỏi của Lão Mục không khỏi khiến tôi phải suy ngẫm, bức tranh của cậu tôi và cả mười chín bức quốc họa của Từ Vạn Lý đều mang
một ám thị rất kỳ lạ, liên quan đến ngọn tháp cổ.
Lão Mục gật gật đầu, trầm ngâm nói:
- Không sai, sau khi Cục An ninh Quốc gia nghiên cứu xong, cũng đưa
ra những quan điểm như thế, hơn nữa họ cũng đã đưa ra sắc lệnh phát
triển điều tra trong thời gian sắp tới, cô hãy chuẩn bị tinh thần, có
thể sẽ phải quay trở lại Cẩm Châu bất cứ lúc nào đấy.
Trước khi Lão Mục rời đi, tôi lôi chiếc bật lửa và con dao nhỏ của
tên lùn làm rơi ra, nhờ anh ta kiểm tra dấu vân tay. Ngay sáng sớm hôm
sau, Lão Mục gọi điện tới, thông báo với tôi dấu vân tay trên đó hoàn
toàn bình thường. Trong lòng tôi nảy ra vô số những hoài nghi, lẽ nào gã lùn trong hai lần đó chính là một, tên trước là đàn ông thì không để
lại dấu vân tay, tên sau lại là phụ nữ thì để lại dấu vân tay, nhưng tại sao lại có thể giống nhau đến như thế và chỉ nhắm vào tôi. Nếu như tên
sau đúng thật là phụ nữ, tại sao lại luôn mang theo bật lửa trong người, nếu đấy không phải là người nghiện hút thuốc thì lẽ nào lại là một tên
thái giám?
Tiểu Đường ngồi lặng lẽ một góc, giống như đang trầm tư suy nghĩ, tay phải vân vê một chiếc kim nhỏ sáng loáng, không ngừng miết lên lòng bàn tay còn lại, do vô ý miết mạnh quá khiến mũi kim đ