XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

âm sâu vào da thịt,
làm trào ra những giọt máu tươi. Tôi hoảng hốt hỏi cô bé đang nghĩ gì mà bất cẩn thế. Tiểu Đường chỉ cúi đầu không nói gì, một lúc lâu sau, mới
bất ngờ thốt lên:
- Xem ra... – Dừng lại một lúc, cô bé lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay, nói trong vô thức – Không thể như thế, không thể như thế
được, làm sao mà họ vẫn đang...
Tôi chợt giật mình nhận ra, điệu bộ của Tiểu Đường lúc này thật giống cậu tôi khi mơ ngủ, đặc biệt là câu “bọn họ vẫn đang”, tôi vội vàng gặng hỏi:
- Tiểu Đường, em vừa nói bọn họ vẫn đang... bọn họ là ai?
Tiểu Đường giật mình bừng tỉnh, mặt ngơ ngác hỏi lại tôi:
- Em đã nói gì?
Sau khi nghe tôi kể lại, cô bé bình thản nói:
- Chắc là chị nghe nhầm. – Nói rồi quay lưng bước vào trong phòng, nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại.
Cho đến khi tối muộn, đợi tôi nấu xong cơm gọi ra ăn, Tiểu Đường mới
mở cửa bước ra, tôi phát hiện trong lòng bàn tay trái đã có thêm hơn
chục vết cứa nông sâu khác nhau, có chỗ máu vẫn đang ứa ra, có chỗ đã
liền miệng.
Tôi giật thót tim, nhưng vì đã quen với tính cách kỳ lạ của cô bé nên không hỏi thêm câu nào mà chỉ đi tìm bông và cồn y tế, nhẹ nhàng giúp
cô băng rửa vết thương.
Lông mày Tiểu Đường cau lại, cô bé nhẹ nhàng xoa xoa lòng bàn tay, rồi bất ngờ hỏi:
- Chị Tiêu Vi, chị có biết lòng bàn tay chị Lan Lan có những lỗ nhỏ không?
Tôi cũng nhớ đã có lần Tang Giai Tuệ nhắc đến chuyện trong lòng bàn
tay Sở Khinh Lan có khắc một lỗ nhỏ, rồi dùng kỹ thuật điều khiển bằng
khớp xương bàn tay mà mở được cánh cửa Hắc xà Linh môn dưới lòng Cố
Cung. Nghe nói, tất cả những cao thủ mở khóa đều khắc rãnh trong lòng
bàn tay, sâu vào tận trong xương cốt để cố định những dụng cụ mở khóa
đặc biệt.
Thấy tôi gật đầu, Tiểu Đường tiếp tục:
- Em luôn tò mò... – Dừng lại một lúc, cô bé đứng dậy kéo tay tôi, rồi từ từ bước tới bên cửa sổ.
Bên ngoài trời đã tối sầm, những đám mây lững lờ trôi đi, chúng không ngừng biến đổi hình dạng, ở tít đằng xa lấp ló vài ngôi sao nhỏ xíu,
thoắt ẩn thoắt hiện.
Tiểu Đường ngẩng mặt nhìn lên trời cao, đôi lông mi không ngừng chuyển động, phải một lúc lâu sau mới cúi đầu xuống:
- (Ngẩng mặt nhìn trời, xoay đầu thấy bóng), xem ra đúng như vậy thật rồi. Tay chị Lan Lan chằng chịt những vết tích thời gian, nhưng bản thân tại sao lại không biết?
Tôi nghe mà thấy thật mông lung, khẽ khàng hỏi lại:
- Vết tích thời gian gì, Sở Khinh Lan không biết cái gì?
Tiểu Đường thở hắt, mơ hồ lắc đầu:
- Cao thủ mở khóa, cao thủ xăm hình, xem ra chỉ có hai đứa chúng em,
nhưng cũng không đủ. Lẽ nào... – Nói đến đó, Tiểu Đường quay mặt sang
phía tôi cười khúc khích, lập tức chuyển chủ đề. – Chị Tiêu Vi, em đói
quá, chị em mình ăn cơm thôi!
Thấy Tiểu Đường lấp lửng, tôi cũng không ép, nhưng luôn cảm thấy cô gái này ẩn chứa rất nhiều bí mật.
Trong suốt nửa tháng sau đó, không có chuyện gì bất thường xảy ra,
Tiểu Đường cũng không tới cửa hàng, hàng ngày chỉ đưa tôi tới bệnh viện
thay băng rồi về, không thì nhốt mình trong phòng khổ luyện kỹ thuật
khắc hình. Đồ vật trong nhà và bốn bức tường đều chằng chịt những hình
vẽ các loại động vật, chim muông, thậm chí cả những bức chân dung. Chúng đều rất tinh tế và sắc nét, giống như những tác phẩm điêu khắc tinh xảo vậy.
Một hôm, sau khi ăn cơm tối xong, tôi và Tiểu Đường cùng ngồi trên
sô-pha trò chuyện đủ mọi chủ đề. Khi nói đến những đường vân trên bề mặt gỗ hồng mộc, Tiểu Đường lập tức trở nên trầm tư, cô bé đứng dậy tắt hết đèn trong phòng chỉ để lại duy nhất một chiếc đèn tường nhỏ bé, chầm
chậm bước tới trước chiếc gương lớn trong phòng khách. Tôi cũng tò mò đi theo, đứng bên cạnh quan sát.
Tiểu Đường dừng lại một lúc, không biết đang lưỡng lự điều gì, rồi
đột nhiên bước tới trước một bước, hất cằm ra phía trước, đôi mắt mở to
nhìn chằm chằm vào mặt mình trong gương.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, da của Tiểu Đường trở nên trắng bệch, hai
khuôn mặt ở trong gương lẫn ở ngoài đời đang nhìn trực diện với nhau,
hai đôi mắt cùng chớp chớp, giống như là hai người thật đứng đối diện
nhau vậy.
Tôi đứng phía sau không khỏi bất ngờ, vì chưa hiểu cô bé đang muốn
làm gì, đang định cắt lời hỏi, thì Tiểu Đường đã kịp ra dấu im lặng, rồi đưa ngón tay trỏ bên trái chầm chậm chạm vào mặt gương, tay phải lôi
một chiếc kim từ trong túi ra, từ từ đưa lên trước mặt, sau đó thận
trọng đâm thẳng vào mặt gương.
Một tiếng “rắc” nhẹ phát ra, mặt gương lập tức xuất hiện một lỗ mắt
nhỏ, hết sức tròn trịa không có chút dấu hiệu nứt vỡ, nằm ngay trên góc
bên trái vầng trán.
Sắc mặt Tiểu Đường vẫn bình thản không thay đổi, toàn thân vẫn giữ
nguyên vị trí, chỉ có mũi kim là lần theo gương mặt trong gương, tiếng
lạo xạo phát ra không ngừng nghỉ, cuối cùng cô bé cũng đã khắc xong
khuôn mặt với vô số những vệt chấm nhỏ. Sau khi dùng đủ loại mực tô
điểm, khuôn mặt khắc trên gương giống y hệt người thật. Đặc biệt là đôi
mắt rất có hồn, cho dù đứng ở góc độ nào, đôi mắt ấy vẫn như đang dõi
theo mình vậy.
Tiểu Đường khẽ gật đầu, lùi