Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Văn

Thiên Văn

Tác giả: Tang Thượng

Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015

Lượt xem: 1342375

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2375 lượt.

ình đầu con hổ bé xíu Tiểu Đường đã nhận được ba nghìn tệ,
trong mấy năm trời mở tiệm, chắc chắn cô bé cũng chẳng thiếu tiền.
Ngoài khả năng xăm hình thông thường, Tiểu Đường thỉnh thoảng còn lôi bút lông ra vẽ lại những bức họa nổi tiếng của Trung Quốc. Bất kể loại
tranh đó là tranh tĩnh hay tranh động; chủ thể là hoa lá, động vật hay
chân dung, chúng đều rất có hồn, thật tới mức khó phân biệt, xem ra cô
gái này thực sự là một người đa tài. Giờ nghĩ lại, lúc đó đáng lẽ ra tôi đã phải đoán ra thân phận của cô gái này, nhưng tôi đã vô tình bỏ qua
nó.



gái trẻ tuổi kia ăn vận rất đơn giản, người gầy gầy nhỏ nhắn, mái tóc mỏng màu
hung vàng tết thành hai bím tóc, làn da trắng muốt đến độ trên vầng trán hơi dô
còn hằn lên vài đường tĩnh mạch xanh xanh, da của cô ấy mỏng tới mức dường như
có thể nhìn thấy cả mạch máu đang lưu chuyển.
Hơn
nửa tháng sau, vào một buổi sáng, Lão Mục bất ngờ xuất hiện trước cửa và đem đến
một tin tốt lành, Cục An ninh Quốc gia đã tiến hành nghiên cứu và quyết định vụ
này sẽ do Sở Công an thuộc khu vực Đông Bắc hoàn toàn chịu trách nhiệm dưới sự
chỉ huy trực tiếp của Trần Đường mà không phải chịu sự quản lý từ công an tỉnh,
xem ra chúng tôi sẽ nhanh chóng được trở lại Cẩm Châu. Thế nhưng trước khi trở
lại Cẩm Châu, chúng tôi phải tới Bắc Kinh tìm người quen trong Bộ Quân sự để
xác minh lại một số nghi ngờ.
Tôi
vội vàng hỏi anh ta đến Bắc Kinh tìm ai. Nhưng Lão Mục cũng không rõ, chỉ khẳng
định rằng đến Bắc Kinh sẽ có người đến đón và đưa đi. Đồng thời anh ta còn nói
thêm với tôi, tất cả mọi việc từ nay về sau chỉ có anh ta, tôi và Tiểu Đường
hành động; không được phép có người thứ tư tham gia, và để đảm bảo an toàn, họ
sẽ trang bị cho tôi vũ khí phòng thân.
Nghe
thấy mình sẽ được trang bị súng, tôi khẽ gật đầu, xoắn chặt hai bàn tay, trong
lòng cảm thấy phấn khích và háo hức khó tả.
Chỉ
vài ngày sau, Lão Mục lái xe đưa chúng tôi tới một ngôi biệt thự nằm ở vùng ngoại
ô của Tô Gia Đồn thuộc tỉnh Thẩm Dương. Ở đó, tôi đã gặp Trần Đường – người phụ
trách an ninh của cả khu vực Đông Bắc tiếng tăm lừng lẫy, và một số vị lãnh đạo
cao cấp khác nữa. Trần Đường khoảng chừng 37 tuổi, người dong dỏng cao, phong
thái đĩnh đạc uy nghiêm với ánh mắt sắc sảo. Sau vài câu chào hỏi và giới thiệu,
Trần Đường yêu cầu chúng tôi chuẩn bị tới Bắc Kinh ngay trong đêm nay, rồi đưa
cho tôi khẩu súng lục ổ quay 92 cùng băng đạn.
Đã
bao nhiêu ngày không sờ tới súng, tôi ngứa ngáy tay chân, lập tức tháo ổ súng,
băng súng kiểm tra ngay khi nhận lấy nó. Quả đúng là không hổ danh, nếu đem so
với khẩu súng tôi thường dùng trước đây thì khẩu này đúng là một trời một vực.
Trần
Đường mỉm cười quay sang hỏi Tiểu Đường:
-
Cô bé, có muốn một khẩu như thế không?
Tiểu
Đường lắc đầu quầy quậy, trả lời dõng dạc:
-
Cháu không biết dùng mà cũng không dùng đến, hơn nữa... – Dừng một lát, cô bé
cúi đầu lấy một chiếc kim từ trong bọc, giơ ra trước mặt Trần Đường – cháu đã
có cái này rồi, nó còn có sức mạnh hơn cả súng nữa cơ!
Nói
rồi tiện tay chọc mũi kim xuống mặt bàn, cây kim phát ra một tiếng rít nhẹ, nhẹ
nhàng như chọc vào miếng đậu phụ, trong chốc lát đã không nhìn thấy chiếc kim
đâu nữa. Trần Đường và những người chứng kiến cảnh này đều trợn tròn mắt không
khỏi ngỡ ngàng.
Khoảng
11 giờ 30 phút tối hôm đó, Lão Mục lái chiếc xe Jeep mang biển quân sự tới đón
tôi và Tiểu Đường đi vài vòng quanh thành phố để đảm bảo không bị bám theo, rồi
mới tiến ra quốc lộ, chân đạp mạnh ga, lái xe lao vút về phía Bắc Kinh.
Do
đang là đêm khuya nên quốc lộ vắng tanh, ngoài một vài ánh đèn pha của những
chiếc xe chở hàng ra thì không còn gì khác.
Ban
đầu Tiểu Đường rất phấn khích, hào hứng kể chuyện cười cho mọi người, không ngừng
hỏi han chúng tôi mọi điều, nhưng chỉ một lúc sau, cô bé đã không chịu được liền
gục lên cửa kính xe, ngủ ngon lành.
Lão
Mục lái xe một cách điêu luyện, chiếc Jeep luôn đạt tốc độ 110km/h nhưng vẫn êm
ru. Tôi ngồi phía trước cạnh ghế lái, mặt hướng ra bên ngoài, chăm chú ngắm
nhìn khu rừng đang lùi dần về phía sau, dưới làn sương mỏng trong đêm và ánh
đèn pha ô-tô, lá cây như được phủ một màu vàng mờ mịt.
Từ
trong gương chiếu hậu tôi nhìn thấy Tiểu Đường giờ đã nằm hẳn xuống hàng ghế
sau, miệng nhai tóp tép, cô bé đã hoàn toàn ngủ say.
Tôi
chăm chú quan sát cô bé ngủ một lúc lâu, thấy lòng nhẹ nhàng và thanh bình hơn
nhiều. Cho dù trước mặt còn nhiều khó khăn và vất vả, nhưng có một người bạn đồng
hành như vậy quả là một điều hạnh phúc. Nghĩ đến việc lái xe trong đêm sợ nhất
là buồn ngủ và ngủ gật, nên tôi chủ động tắt máy sưởi trong xe, cởi áo khoác của
mình đắp cho Tiểu Đường, rồi quay sang nói chuyện phiếm với Lão Mục.
Tiếp
xúc với Lão Mục cũng đã lâu nên tôi cảm thấy rất thân thiết, hơn nữa tôi và anh
ta sẽ còn phải phối hợp nhiều trong công việc, tốt nhất nên cởi mở để nhanh hiểu
nhau hơn, vì vậy chúng tôi nói chuyện rôm rả từ chủ đề này sang chủ đề khác.
Lão
Mục kể với tôi, tên đầy đủ của anh ta là Mục Chí Kiệt, năm nay 49 tuổi


XtGem Forum catalog