BÍ ẨN ĐẰNG SAU NGỮNG DÒNG TỘC DANH GIÁ
Tác giả: Tang Thượng
Ngày cập nhật: 22:45 17/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
lại vài bước, đứng sát bên cạnh tôi, cả
hai chúng tôi cùng chăm chăm nhìn vào khuôn mặt đó. Trên mặt gương giờ
đây ngoài tôi và Tiểu Đường ra, còn có thêm khuôn mặt đó, xếp song song
với nhau, nét mặt và thần thái tinh xảo đến vô cùng. Tôi ngỡ ngàng, giữa khuôn mặt trên gương và khuôn mặt của người đứng cạnh tôi bây giờ,
không thể phân biệt đâu mới là khuôn mặt thật của Tiểu Đường.
Bỗng một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu tôi, hay là lúc trước, cũng
vào một buổi tối như thế này, cậu tôi cũng kinh ngạc khi nhìn thấy hình
xăm trên lưng mình, rồi tiện tay khắc lại khuôn mặt của chính mình, nét
biểu cảm đó vừa hết sức kinh ngạc lại mang nét hoang mang...
Tôi bừng tỉnh trở lại thực tại, cố nén những băn khoăn trong lòng,
không ngừng tán dương tài nghệ của Tiểu Đường. Tiểu Đường buồn bã lắc
đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt trên gương, khẽ nói:
- Quá kém, khác biệt lớn quá! Nếu đem so sánh với nét khắc hình rồng
trên tấm gỗ hồng mộc và mười chín ngọn tháp kia, thì đây chỉ là rác rưởi thôi.
Tôi phì cười, an ủi:
- Chị thấy đẹp lắm, giống y như thật mà!
Nói rồi tôi đưa tay sờ lên mặt gương. Những lỗ nhỏ chi chít tạo thành những đường nét mềm mại, giống hệt như một tác phẩm điêu khắc trên thủy tinh, nhưng lại không hề thô cứng.
Hết sức tò mò, tôi liền lấy cây kim từ tay Tiểu Đường, thử cào lên
mặt gương, chỉ thấy cứng như đá, cố miết thử vài đường, mũi kim đều bị
trượt đi.
Thấy tôi cứ mân mê cây kim mà không làm được gì, Tiểu Đường liền mỉm cười:
- Chị Tiêu Vi, chị không biết miết hình bằng tay thì chỉ phí công vô ích thôi.
Tiểu Đường tiếp tục giải thích với tôi, miết hình là một kỹ năng tất
yếu của nghệ thuật khắc hình, nó hoàn toàn dựa vào cảm nhận của đầu ngón tay khi lần theo kết cấu và đường vân rồi từ đó mới tìm ra vị trí hợp
lí để đặt mũi kim.
Tiểu Đường hướng dẫn tôi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng và thận trọng
đặt lên mặt gương để cảm nhận chất liệu nhưng cho dù tôi mân mê bao lâu
đi chăng nữa thì ngoài cảm giác trơn lạnh ra thì không thấy điều gì
khác.
Tiểu Đường cười mỉm rồi đưa tay ấn nhẹ lên đầu ngón tay tôi, vừa từ
từ miết trên mặt gương, vừa giải thích nét dày sẽ mịn, nét thưa sẽ ghồ
ghề, bất kể là chất liệu gì thì trên bề mặt đều sẽ để lại dấu vân của
mình, đó cũng là lựa chọn tốt nhất để chọc mũi kim, câu thành ngữ “kiến phúng tháp châm” (thấy chỗ hở thì châm kim vào) cũng chính là từ đó mà ra.
Cô bé cứ thao thao tràng giang đại hải, còn tôi thì gật gù cố tỏ ra
là mình đã hiểu, nhưng phải nói rằng, những điều này thật thần kỳ, làm
sao chỉ miết lên bề mặt chất liệu mà đã có thể nhận ra bao điều cổ quái
đến thế, sau này sẽ còn bao điều phức tạp hơn thế nữa đây?
Tiểu Đường tiếp tục nói, sau khi miết hình, phải dựng thẳng đứng mũi
kim, dùng lực và sự khéo léo của đầu mũi kim để xăm hình. Khi xăm phải
hoàn toàn tập trung, kết hợp với lực từ mảnh vải lụa trong lòng bàn tay
cuốn quanh mũi kim.
Tiểu Đường lại lôi ra một mũi kim nhỉnh hơn mũi kim kia một chút, nói rằng tôi hiện giờ chưa biết gì về kỹ thuật xăm nên phải dùng một vật
thay thế, mũi kim này xem ra phù hợp nhất. Cô bé hướng dẫn tôi đặt mũi
kim lên đường vân tay của ngón trỏ tay phải, đồng thời dùng ngón tay cái giữ chặt, làm sao để đảm bảo chúng luôn dính chặt lấy nhau không được
nới lỏng dù chỉ trong giây lát.
Sau khi thấy các ngón tay tôi đã ở đúng vị trí, cô bé mới dùng đầu
ngón tay miết lên mặt gương vài cái rồi chọn ra một vị trí, sau đó nắm
lấy tay tôi nhẹ nhàng đặt mũi kim lên đúng vị trí đó và giữ thật chặt.
Tiểu Đường bất ngờ ấn mạnh lên mũi kim, tôi kịp cảm thấy lực đẩy
không quá mạnh nhưng ngay lập tức mũi kim đã nhẹ nhàng đâm sâu vào mặt
gương. Sau khi nhấc tay ra, mũi kim gắn vuông góc với mặt gương, giống
như nó vốn mọc trên đó mà không hề bị rơi xuống.
Chứng kiến cảnh này, tôi đờ đẫn như hóa đá, không biết là thực hay
mơ. Một lúc sau Tiểu Đường rút mũi kim ra cho vào trong bọc và nói:
- Chị Tiêu, lần này nếu đi Cẩm Châu, chị nhất định phải cho em đi
cùng để được tận mắt nhìn thấy mảnh da xăm hình của cậu chị, em nghe nói nó được xăm một cách thần kỳ, nhưng em vẫn chưa tin lắm, vì nói về nghệ thuật xăm hình ở Trung Quốc hiện nay, chưa có ai qua được em.
Tôi gật gật đầu, nói:
- Không sao, dựa vào quan hệ giữa chị và Mã Vân Vĩ thì việc lấy mẫu vật ra chắc là không khó lắm.
Lúc đó, khi đồng ý với Tiểu Đường tôi không nghĩ sâu xa gì, chỉ coi
Tiểu Đường như một đứa trẻ hay tò mò thôi. Nhưng sau này tôi mới biết,
thực ra cô bé đã có một ý định khác.
Kể từ khi tôi chuyển tới đây, Tiểu Đường không hề tới cửa hàng, mọi
chi tiêu trong nhà đều do cô bé chi trả. Không khó để nhận ra Tiểu Đường là một cô gái hết sức thời thượng, từ ăn uống, thời trang cho đến đồ
trang điểm đều là hàng hiệu; đặc biệt là quần áo, cô bé sẽ không mặc nếu như không phải thiết kế của Dior. Nghĩ lại lúc tôi bằng chừng này tuổi, có đồ của Giordano hay của Baleno đã là một sự xa hoa rồi, xem ra thế
hệ 9X hiện nay đúng là dám tiêu tiền. Thế nhưng tôi lại nghĩ, mỗi lần
xăm một h