Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343456
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3456 lượt.
thể quái vật, lui về phía sau.
- Đông!
Quái vật không đợi a Trạch đứng vững bước chân, một cước đá trúng sườn nàng, a Trạch lăn tròn bay ra thật xa.
A Trạch cảm giác trong phổi mình đau nhói, nếu như nàng cảm giác khôngsai thì xương sườn mình đã bị gãy đâm vào phổi, nàng té trên mặt đất hokhan, cổ họng có chút phát ngọt.
Quái vật chậm rãi bước tới gần,thậm chí a Trạch có thể cảm giác được bước chân của quái vật giẫm lênmặt đất mang theo từng trận run rẩy. Nàng muốn bò dậy, nhưng thân thể đã sớm không chịu nổi gánh nặng.
Quái vật đứng ngay trước mặt a Trạch, a Trạch ngẩng đầu nhìn vẻ mặt dữ tợn của nó, cùng khai sơn đao đang giơ lên cao.
- Đến đây chấm dứt sao?
Mặc dù a Trạch có chút không cam lòng, nhưng nàng cũng thật sự không còn sức lực để phản kháng.
Khai sơn đao mang theo tiếng gió rít đánh xuống, a Trạch nhắm hai mắt lại,nàng thậm chí có thể cảm giác được gió rít cắt lên trên mặt đau rát.
- A Trạch cẩn thận!
Theo một tiếng kêu to, a Trạch cảm giác có một cỗ lực mạnh đẩy nàng sangbên. Nàng mở mắt, thấy không biết từ lúc nào Diệp Tiểu Manh đã lao đến,đẩy nàng ra, mà Diệp Tiểu Manh lại bị con quái vật kia bắt lấy cổ, xáchlên trong tay như xách một con gà con.
- Không!
A Trạch muốn bò dậy, nhưng vùng phổi đau đớn khiến nàng không cách nào nhúc nhích.
Nhìn thấy cô gái dùng trận pháp kỳ quái vây khốn nó thật lâu đang bị nó bắttrong tay, con quái vật lộ ra nụ cười tàn nhẫn. Nó buông khai sơn đaotrong tay phải xuống, ống tay áo tay phải không biết từ lúc nào đã xuấthiện một vòng dây thừng, dây thừng mang theo màu sắc đỏ thẫm, phảng phất như dính đầy những vết máu khô khốc.
Dây thừng siết chặt cổ Diệp Tiểu Manh, nàng cảm giác không sao thở nổi. Diệp Tiểu Manh liều mạnggiãy dụa, nhưng không làm được chuyện gì. Đại não dần thiếu dưỡng khí,rất nhanh Diệp Tiểu Manh hoàn toàn không biết gì nữa.
Thả dây thừng xuống, giống như ném một mảnh vải rách, con quái vật ném Diệp Tiểu Manh đã mất đi tri giác lên bãi cỏ.
- Tiểu Manh…
A Trạch gục trên bãi cỏ, chỉ có thể lớn tiếng thét lên, nhưng không làm nên chuyện gì.
- Khốn kiếp, không còn kịp rồi!
Lưu Thiên Minh thừa lúc rảnh rỗi nhìn ra sân vận động, nhìn thấy Diệp Tiểu Manh bị con quái vật dùng dây thừng siết chặt cổ:
- Không chơi được nữa!
Lưu Thiên Minh lấy ra một bộ bao tay trong túi, bao tay màu trắng nhìn qua không khác gì những bao tay bình thường.
- Ha ha, sao vậy, không chịu được sao? Đến đây đi, ta còn có rất nhiều phương pháp khiến cho ngươi sống không bằng chết!
Phạm Đồng vừa lớn tiếng thét, vừa huy mộc kiếm phát ra kim quang trong tay.
Đeo bao tay, Lưu Thiên Minh hít sâu một hơi, bản năng phản ứng làm PhạmĐồng cảm giác có một tia không ổn, vội vàng lui nhanh về phía sau.
- Uống…
Theo một tiếng quát to, Lưu Thiên Minh huy một quyền về phía trước, quả đấmmang theo tiếng gió rít đem mười mấy cây đại thụ đánh gãy, bao gồm mấycây đại thụ treo phù chú tạo thành Phục Ma Trận.
Phạm Đồng linhmẫn trốn tránh giúp cho hắn tránh thoát một kích kinh khủng của LưuThiên Minh, dù là như vậy Phạm Đồng vẫn cảm giác toàn thân giống như bịxe hơi đụng hất văng, nằm trên mặt đất không thể nhúc nhích.
- Ngươi, không xứng làm một Khu Ma nhân!
Lưu Thiên Minh tháo bao tay, đẩy gọng kính viền vàng, lạnh lùng nhìn Phạm Đồng đang muốn bò dậy khỏi mặt đất.
- Hỗn…đản…khốn khiếp…
Phạm Đồng cảm giác toàn thân không có chỗ nào hoàn hảo, quần áo cũng ráchnát, có thể thấy được uy lực một quyền kinh khủng vừa rồi.
Lưu Thiên Minh lắc đầu xoay người chạy về hướng sân vận động.
- Khốn kiếp…trở lại đánh nữa…
Trước mắt Phạm Đồng tối sầm, mất đi tri giác.
Quái vật cúi người xuống nhặt lên khai sơn đao ném trên mặt đất, toét ramiệng rộng cười cười, cười vô cùng vui vẻ, có thể giết chết tiểu nữ sinh mang đến cho nó vô số phiền toái khiến trong lòng nó thật sự thư sướng. Còn có một người, quái vật nhìn a Trạch đã mất đi năng lực phản khángnằm xa xa, từ từ đi tới.
Phía sau truyền đến tiếng vang tê tê như tiếng xé rách khiến cho con quái vật có chút ngoài ý muốn, nó quay đầulại, liền phát hiện tiểu nữ sinh vừa bị nó siết chết đang từ từ đứnglên.
Lưu Thiên Minh vừa mới chạy ra khỏi rừng cây lại nhìn thấyhai nữ sinh đã ngã trên mặt đất. Diệp Tiểu Manh nằm nơi đó không nhúcnhích, mà Trạch gục cách đó không xa, muốn bò dậy nhưng thử nhiều lầncũng vô lực.
- Đáng chết, chậm một bước rồi, vừa rồi thật đã đùa giỡn quá trớn!
Lưu Thiên Minh âm thầm hối hận, hắn vừa định đi tới ngăn cản con quái vật,lại phát hiện Diệp Tiểu Manh vốn đã nằm bất động dưới mặt đất lại chậmrãi đứng dậy.
- Hống…
Diệp Tiểu Manh phát ra tiếng rốngcòn hung ác hơn cả con quái vật, hai mắt nàng lóe ra quang mang màu đỏ,ngửa mặt lên trời gào thét, quanh quẩn không dứt trong sân trường banđêm.
A Trạch ngơ ngác nhìn cảnh tưởng quỷ dị không cách nào hình dung trước mắt, thậm chí quên mất cả nỗi đau đớn trong thân thể.
Dưới ánh trăng, Diệp Tiểu Manh lớn tiếng gào thét, hô lên