Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc
Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015
Lượt xem: 1343454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3454 lượt.
những lời mà không ai nghe hiểu. Lỗ tai nàng dần dần nhọn lên, dài ra lông tơ màu trắngthật tinh tế, móng tay mọc ra thật dài giống như lưỡi đao sắc bén, dướiánh trăng phản xạ tia sáng. Nếu không phải hiểu rõ ràng người trước mắtlà cô bạn thân sớm chiều chung đụng, thậm chí a Trạch còn hoài nghi mình đang xem bộ phim 3 D về Người Sói.
Diệp Tiểu Manh chỉ dùng một trảo, liền đem con quái vật chém thành hai nửa ngang hông, hóa thành một mảnh khói đen nhàn nhạt.
- Ngao ngao ngao ngao…
Quái vật có hình dáng tương tự như Diệp Tiểu Manh ngửa mặt lên trời gàothét, tiếng huýt kia có chút giống loài sói, nhưng càng thêm bén nhọn.
Khói đen dần dần tụ lại, chậm rãi tạo thành hình dáng loài người, quái vậtkia lại khôi phục hình người không chút tổn thương, mà lần này trên taykhông còn cầm khai sơn đao mà cầm cưa điện, đang ông ông vang rền.
Ánh mắt Diệp Tiểu Manh lóe ra quang mang màu đỏ, khom người xuống gắt gaotrừng trừng con quái vật kia. Không biết có phải do khí trời đã chuyểnlạnh hay không, a Trạch mượn ánh trăng có thể nhìn thấy được trong miệng Diệp Tiểu Manh không ngừng phun ra khói trắng.
Có lẽ Diệp TiểuManh vừa công kích đã chọc giận con quái vật, nó không đợi cho nửa thândưới hồi phục lại hoàn toàn như cũ, liền huy cưa điện trong tay côngkích Diệp Tiểu Manh.
Trước mắt đột nhiên chợt lóe, Diệp Tiểu Manh đột nhiên biến mất ngay tại chỗ, a Trạch thậm chí không nhìn thấy rõđược động tác của nàng, phảng phất như đã trống rỗng biến mất, tránhthoát công kích của quái vật kia.
Cưa điện mất đi mục tiêu công kích, chém lên thảm cỏ trên mặt đất, mang theo một mảnh bùn đất xen lẫn cỏ vụn văng tung tóe.
- Ha hả, có ý tứ, thì ra cô bé này còn có ngón này a!
Nhìn thấy một màn trước mắt, Lưu Thiên Minh dừng bước, tựa lưng bàn tay trên thân cây chống lấy cằm, làm ra bộ dạng như đứng xem kịch vui.
Công kích thất bại, con quái vật đưa mắt tìm kiếm mục tiêu các nơi. Bộ dạngcủa nó thoạt nhìn có chút nghiêm túc, tựa hồ một kích lôi đình vừa rồicủa Diệp Tiểu Manh làm cho nó hiểu được sâu sắc, tiểu nữ sinh vừa bị nósiết chết lại tràn đầy cảm giác uy hiếp.
- Ngao…
Một tiếng huýt sáo truyền đến, quái vật liền ngẩng đầu, ánh trăng tròn lại dầnbiến mất, một mảnh bóng đen chặn lại một phần ánh trăng, mà bóng đen kia càng lúc càng lớn.
- Thịch!
Hai chân Diệp Tiểu Manh hunghăng đá mạnh lên mặt quái vật, giẫm nó lên trên cỏ, có lẽ lực lượng quálớn làm bãi cỏ lõm xuống một khối.
- Hống…
Quái vật tru lên, một tay huy cưa điện, muốn đem tiểu nữ sinh đang giẫm trên người nó cắt thành hai nửa.
Diệp Tiểu Manh nhẹ nhàng trảo tới, cánh tay của quái vật vốn vô cùng mạnh mẽ lại bị bàn tay mảnh khảnh nhỏ bé của Diệp Tiểu Manh dễ dàng bắt được,dừng lại ngay giữa không trung không cách nào chém xuống.
Chỉthấy Diệp Tiểu Manh căn bản không hề dùng chút khí lực gì, liền đem cánh tay con quái vật đè chặt dưới đất, xung lượng khổng lồ mang theo mộtmảnh bùn đất văng tung tóe.
A Trạch cảm giác bản thân mình nhấtđịnh bị công kích vừa rồi của con quái vật làm đầu óc hỏng mất, tìnhcảnh trước mắt quỷ dị nói không nên lời. Vốn con quái vật vô cùng mạnhmẽ kia hiện tại lại bị một tiểu nữ sinh vóc người thấp nhỏ, bình thườngnhát gan sợ quỷ đến cùng cực cưỡi lên trên người, bị áp chế tới mứckhông thể nhúc nhích.
- Ngao ngao…
Ngón tay Diệp Tiểu Manh khẽ run lên, móng vuốt bén nhọn liền rụt trở về. Nàng tru lên, lại vươn tay ngạnh sinh sinh xé rách cánh tay con quái vật xuống. truyện đượclấy từ website tung hoanh
- Ôi ôi ôi ôi…
Trong miệng con quái vật vang lên tiếng quái khiếu chói tai.
- Nhất định là rất đau đi!
A Trạch nghĩ.
Cánh tay bị xé nứt hóa thành một mảnh khói đen, biến mất không còn thấy gìnữa, lại bắt đầu ngưng kết ngay bả vai trống rỗng của nó.
Không thèm để ý tới con quái vật đang từ từ khôi phục, Diệp Tiểu Manh lại đem hai chân nó dùng thủ pháp đồng dạng xé rách.
- A a a a…
Con quái vật thống khổ gào thét, tiểu nữ sinh nhìn qua vốn có vẻ yếu ớthiện tại lại làm nó sợ hãi, nó vươn tay phải vừa mới khôi phục chụp vàocổ Diệp Tiểu Manh.
Diệp Tiểu Manh ngẩng đầu, chậm rãi vươn ra tay trái, gắt gao chụp lấy tay phải của nó đang vươn về phía nàng.
Quái vật té trên mặt đất lộ ra nụ cười giảo hoạt, trong ống tay áo bên phảivòng dây thừng lại lần nữa chụp vào cổ Diệp Tiểu Manh, siết chặt lại.
Quái vật lúc này mới có chút an lòng, tiểu nữ sinh trước mắt mới bị dâythừng siết chết, trong đầu óc cũng không phát đạt của nó cho là dùngcùng một chiêu số nhất định có thể đánh bại cô gái này lần nữa.
Dây thừng càng siết càng chặt, thậm chí có thể nghe được thanh âm xương cổ bị gãy lìa vọng lại.
Thân dưới của quái vật từ từ khôi phục, đứng lên, giơ tay phải nhấc Diệp Tiểu Manh sắp bị dây thừng siết chết lên khỏi mặt đất.
Ánh mắt Diệp Tiểu Manh lóe ra quang mang màu đỏ, vươn ra hai tay giật ra sợi dây thừng siết trên cổ mình.
Quái vật kia hoảng sợ, dây thừng vốn không cách nào tránh thoát kia khôngngờ lại bị mười ngón tay mảnh khản