80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

U Minh Trinh Thám

U Minh Trinh Thám

Tác giả: Lão Thiên Thúc Thúc

Ngày cập nhật: 22:46 17/12/2015

Lượt xem: 1343461

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3461 lượt.

h của Diệp Tiểu Manh dần dần kéo rờikhỏi cổ nàng.
Diệp Tiểu Manh giật sợi dây thừng trên cổ xuống, lại kháp lấy cổ con quái vật kia, đem dây thừng quấn hai vòng lên cổ của nó.
Con quái vật trở nên luống cuống, kể từ khi nó có được ý thức cho tới nay,chưa từng gặp qua chuyện gì quỷ dị đến như vậy. Con mồi vốn đã tắt thởlại đột nhiên bò dậy, hơn nữa còn đem dây thừng nó luôn dùng để siếtchết người khác lại siết lấy cổ nó.
A Trạch cảm giác ánh mắt củamình càng ngày càng có vấn đề, có lẽ bởi vì va chạm vừa rồi làm đại nãochấn động nên nàng nghĩ mình bị xuất hiện ảo giác.
- Ha ha, thật sự rất có ý tứ!
Lưu Thiên Minh ở nơi xa đang dựa lưng vào đại thụ xem kịch vui lại cười:
- Thật vượt ngoài dự đoán của mọi người, tối nay lại có thể xuất hiện ratràng diện đặc sắc tới như vậy, thật đúng là chuyến đi này không tệ.Nhưng nếu làm như vậy cũng không thể giết chết được quái vật này, nhưvậy kế tiếp phải làm thêm gì đây?
Sân vận động dưới ánh trăng, đang trình diễn một hình ảnh đầy tính hí kịch.
Một nữ sinh vóc người thấp bé, đang cầm sợi dây thừng trong tay, đem conquái vật to lớn kia quấn thành bánh xe lớn. Vóc dáng của nàng thực sự là quá thấp, vì thế mỗi khi quấn một vòng, con quái vật cao lớn kia lạivạch ra một khe rãnh thật sâu.
Có lẽ do dùng sức quá mãnh liệt,sợi dây không chịu nổi gánh nặng, khi Diệp Tiểu Manh còn đang dốc sứcquấn chặt, đột nhiên băng một tiếng bị đứt đoạn, con quái vật liền văngra ngoài.
Từ trên mặt đất bò dậy, con quái vật cũng chẳng quantâm tới nửa bên mặt vì ma sát dưới mặt đất còn chưa kịp phục hồi, cuốngquýt hướng nơi xa chạy đi.
- Tiểu Manh, ngăn cản nó!
A Trạch hô to:
- Không thể để cho nó chạy tới bên phòng dạy học!
Diệp Tiểu Manh hình như không nghe được lời kêu gọi của cô bạn thân, chỉ đứng yên tại chỗ ngây ngốc ngẩn người.
- Tích Tà, xuất!
Một tiếng quát to vang lên, một đạo thanh sắc quang mang mang theo âm thanh tiếng rít đánh trúng con quái vật đang chạy trốn, xuyên thẳng qua timnó.
Quái vật kinh ngạc cúi nhìn lỗ thủng lớn trước ngực mình,thân thể của nó vốn phải lập tức hồi phục như cũ nhưng lần này lại bịthanh quang cổ kiếm chậm rãi hút lấy làn khói đen tứ tán trên người nóphát ra.
- Đến đây chấm dứt rồi, quái vật!
Một thanh âm đàn ông vang lên từ phía sau:
- Tích Tà có thể hấp thu toàn bộ những đồ vật tà ác, ngươi cứ ngoan ngoãn mà biến mất đi thôi!
- Ngao…
Mang theo tiếng gào thét không chút cam lòng, con quái vật vốn như bất tửlại hóa thành một mảnh khói đen, bị thanh sắc quang mang cổ kiếm hấp thu đi vào, biến mất không còn thấy gì nữa.
- Khanh…
Tia sáng biến mất, cổ kiếm cắm xuống mặt đất, còn mang theo tiếng tiêm minh vuisướng, phảng phất như đang hưng phấn bởi vì được xuất khỏi vỏ sau nhiềunăm yên lặng.
- Cũng may tới kịp!
Minh Diệu thở phào nhẹnhõm, rút Tích Tà đang cắm trên mặt đất đút vào trong bao. Tích Tà hóathành một thanh tiểu kiếm nhỏ xíu dài chưa tới ba tấc, bay vào trongchiếc hộp màu xanh trong tay Minh Diệu.
- Tiểu Manh, cô không sao chứ?
Thu thập xong con quái vật, Minh Diệu bước nhanh về phía Diệp Tiểu Manh.
- Chờ một chút!
A Trạch hô to một câu:
- Trạng thái của Tiểu Manh không đúng lắm!
- Ngao ngao…
Tiếng gào thét vang lên chói tai, vô cùng bén nhọn, lỗ tai thật dài cùng ánhmắt đỏ bừng của Diệp Tiểu Manh liền làm Minh Diệu lập tức dừng bước.
- Đáng chết, làm sao có thể…
Minh Diệu thầm mắng một câu, đối mặt với Diệp Tiểu Manh đã hoàn toàn biến dạng trước mắt, hắn có chút không biết làm sao.
- Ngao…
Mang theo tiếng tru lên, Diệp Tiểu Manh hướng Minh Diệu phóng tới, móng vuốt bén nhọn tựa hồ muốn đem người đàn ông có chút quen thuộc trước mắt xérách thành mảnh nhỏ.
- Chờ một chút…
Minh Diệu chật vật né tránh công kích, Diệp Tiểu Manh chụp hụt khoảng không, mang theo tảnglớn bùn đất cỏ dại. Nhìn vết rãnh lớn trên mặt đất, Minh Diệu liền biếtvừa rồi nếu mình bị đánh trúng, tuyệt đối không chỉ là bị thương, mà còn thân thể bị cắt thành hai nửa.
- Đồ đáng chết, cô thế này bảo tôi nên làm sao bây giờ đây?
Minh Diệu suy nghĩ một chút, quyết định trước tiên vây khốn Diệp Tiểu Manh đang bạo tẩu trước, sau đó mới nghĩ biện pháp.
Cổ Ấn mang theo tia sáng màu vàng lướt ra khỏi vỏ, nhất thời hóa thành vôsố kiếm quang, tạo thành kiếm trận đem Diệp Tiểu Manh vây khốn bêntrong.
Diệp Tiểu Manh mở to đôi mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm, không ngừng đột phá bên trong kiếm trận, muốn lao ra ngoài.
- Nghĩ biện pháp, nhanh nghĩ biện pháp, thật đáng chết!
Minh Diệu vừa duy trì kiếm trận vừa liều mạng động não.
- Xem ra ta nên ra tay giúp đỡ một chút, bằng không sau này gặp mặt không tiện giải thích.
Lưu Thiên Minh duỗi bờ lưng mệt mỏi, trong nháy mắt biến mất ngay tại chỗ.
- Tiểu quỷ kia, thu hồi kiếm trận, để ta tới đánh mê nàng!
Bên tai Minh Diệu truyền tới một thanh âm xa lạ, còn mang theo một mùi máu tươi nhàn nhạt.
Minh Diệu nhíu nhíu mày, vận dụng đại não suy nghĩ qua một lần, tìm kiếm