XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Bạn Gái Cuối Cùng Của Triệu Phú

Tác giả: Tô Lưu

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341021

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1021 lượt.

chuyện xấu xa lại ngoài ý muốn trúng cử. Mặc dù Tô Thiên Thanh chỉ chọn lựa bằng đồ ăn, không hề biết được câu chuyện đằng sau. Nhưng Phùng Sở Sở vẫn không nhịn được mà trút hết oán khí lên đầu anh ta, cũng chỉ vì anh ta có mắt không tròng nên mới để tiểu nhân đắc chí.
Trần Tĩnh thấy Phùng Sở Sở, phát hiện đằng sau có máy quay, trong lòng căng thẳng, tay cầm cái giỏ nhựa không nhịn được run rẩy. Đầu óc trống rỗng, cuống quít trút tất cả đồ trong giỏ vào trong máy giặt. Máy bắt đầu chuyển động, tiếng động không lớn giờ phút này lại đặc biệt chói tai.
Những bộ đồ này đều do ban tổ chức cung cấp, vết bẩn bên trên cũng là bị bôi lên, đồ phân cho mỗi người đều xấp xỉ, nhưng hiệu quả giặt không phải đều giống nhau.
Phùng Sở Sở nở nụ cười đi lên trước, ống kính vừa nhắm về phía gương mặt của Trần Tĩnh liền bắt đầu nói: “Xin hỏi cô Trần, cô có cảm thấy, mình vừa mới mắc một sai lầm không?”
Trần Tĩnh vừa nghe thấy mình phạm sai lầm, càng run thêm, không chút suy nghĩ, định vươn tay mở nắp máy giặt, nhưng vừa mới giơ tay ra đã bị Phùng Sở Sở ngăn lại.
“Aiz, quần áo đang giặt, đừng có tùy tiện tạm dừng. Cô thực sự không nghĩ ra mình đã làm gì sao?”
Trần Tĩnh có chút bất lực lắc đầu một cái, gần như sắp khóc. Cô ta đột nhiên cảm thấy, cảm giác này còn khiến cô ta nhức đầu căng thẳng hơn cả kỳ thi tốt nghiệp trung học năm xưa.
Phùng Sở Sở thấy đã dọa đủ rồi, bèn không chọc ngoáy nữa, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, thở dài nói: “Aiz, đống đồ này giặt xong, chắc sẽ thành ngũ sắc rực rỡ, vô cùng đặc sắc.”
Chung Tiền Danh đang ngồi trước màn hình, nhìn thấy mỹ nữ chấn kinh, có chút không đành lòng, lẩm bẩm: “Cô ta nói vậy là có ý gì? Tôi thấy Trần tiểu thư làm đâu có gì sai.”
Lưu Dục uống một hớp, vẻ mặt lãnh đạm nói: “Cô ta không để riêng quần áo dễ phai màu ra, đống đồ này, coi như hỏng hết.”
Chung Tiền Danh nghe anh ta nói vậy, kinh ngạc bụm miệng, liếc mắt nhìn Tô Thiên Thanh một cái. Chỉ thấy sắc mặt anh bình thường, khẽ gật gật đầu. Coi như là đồng ý với cách nói của Lưu Dục.
“Thằng nhóc nhà cậu, bình thường chắc không giặt quần áo bao giờ đúng không.” Tô Thiên Thanh nhìn dáng vẻ kia của Chung Tiền Danh, đã biết ở nhà cậu ta cũng là một thiếu gia.
Chung Tiền Danh không thấy nhục một tí nào, ngang nhiên nói: “Em ở nhà, quần áo của em, mẹ đều em giặt giúp hết.”
“Thế cậu định sau này kết hôn rồi mà vẫn ngày nào cũng mang quần áo bẩn về chỗ bố mẹ chắc?” Tô Thiên Thanh không nhịn được mà chọc cậu ta.
“Sao lại thế, em không được giống anh sao, tuyển chọn tỉ mỉ, tìm một người toàn năng về giúp em.”
Tô Thiên Thanh chỉ cười cười, không nói gì, trong lòng lại âm thầm nghĩ, Chung Tiền Danh quả nhiên còn chưa thực sự hiểu anh. Nếu anh quả thực muốn kết hôn, cần gì phải nhọc lòng như vậy, phụ nữ xinh đẹp trên đời đâu có ít, cho dù không biết gì thì có sao. Thứ anh có chính là tiền, tìm tám người, mười người giúp việc cũng không phải việc khó.
Trước mắt anh đột nhiên xuất hiện gương mặt ngoài cười nhưng trong không cười của Phùng Sở Sở, có lẽ chỉ có cô mới thực sự hiểu mục đích của anh khi bày ra màn kịch này, cho nên mới tỏ ra lạnh lùng và khinh thường với anh như vậy.
Đúng vào lúc trong đầu anh đang nghĩ đến Phùng Sở Sở, giọng nói của cô lại vang lên trên màn ảnh. Lần này, cô không phỏng vấn, chỉ bình luận một chút vào lúc ống kính đang quay, giúp cho ba người Tô Thiên Thanh hiểu rõ tình hình hơn.
Trên màn ảnh đang chiếu cảnh một vị mỹ nữ cúi người lau bàn, Phùng Sở Sở không lọt vào khung hình, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của cô. Không hiểu tại sao, không thấy người mà chỉ nghe thấy giọng nói của cô, Tô Thiên Thanh lại cảm thấy hình như cô ta cũng không đáng ghét đến thế, thậm chí có một sát na, anh bỗng cảm thấy, giọng nói này lại dễ nghe đến vậy, khiến cho anh có một nỗi xúc động muốn nghe mãi.
Đáng tiếc, tiếng thét chói tai của mỹ nhân đã cắt đứt câu nói của Phùng Sở Sở. Thì ra là mỹ nhân thấy có máy quay, tâm tư hết sức thông minh, biết đại gia khẳng định đang xem cô ta, vậy nên mới không an ổn mà đứng dậy, bày ra đủ loại tư thế hấp dẫn, vừa õng ẹo tạo dáng, vừa cố ra vẻ lau bàn. Đáng tiếc, vận may của cô ta không tốt, chỉ lo phô bày phong tình, không cẩn thận một chút đã bị vặn thắt lưng. Đau đớn trong nháy mắt khiến cho cô ta không màng đến hình tượng mà thét to, đỡ lấy bàn đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đâu còn lấy nửa điểm phong tình.
Không ngờ tới có người lau cái bàn thôi mà cũng bị vẹo thắt lưng, Phùng Sở Sở không nhịn được phì cười, thanh âm thông qua bộ đàm, truyền vào tai Tô Thiên Thanh, khiến anh đột nhiên cảm thấy, sao vừa nãy mình có thể có ảo giác hoang đường như vậy? Cô nàng này, rõ ràng là một mụ ác ma.
Bên kia, Phùng Sở Sở cũng không giải thích gì nữa, vội vàng tiến lên dìu mỹ nữ, gọi điện cho Đại Chí đưa bác sĩ đến, kiểm tra cho cô ta. Cũng may cô đã chuẩn bị đầy đủ, đoán trước sẽ có người vì làm việc nhà mà bị thương, còn cố ý chuẩn bị bác sĩ tại chỗ, như vậy không chỉ đề cao được hình tượng của tiết mục mà còn có thể chặn miệng đám ký giả k