Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1086 lượt.

ở Thiên ôm ta nhảy lên, trong không trung xoay vòng, cùng lúc bắt được mấy mũi tên, trở tay ném trở lại.
Cùng với những tiếng kêu thảm thiết cận kề cái chết, mấy hắc y nhân từ trên cây ngã xuống, không một tiếng động!
Ta hoảng sợ núp ở trong ngực hắn, ôm lấy thắt lưng của hắn, bên tai vang lên thanh âm va chạm của kim loại, tiếng thứ gì đó rơi xuống đất cùng những tiếng kêu thảm thiết….
Ta cho rằng kẻ thù của hắn truy đuổi hắn, cũng không biết vì cớ gì? Rất nhiều kiếm ở trước mặt ta đung đưa, toàn thân ta đều bị vây trong kiếm khí.
Hoàn hảo tất cả mũi kiếm, đều bị Vũ Văn Sở Thiên đỡ được, không làm thương tổn đến ta.
Đột nhiên bốn thanh chủy thủ phá mưa bụi bay về phía cặp mắt của ta, tốc độ so với ta nháy mắt còn nhanh hơn mấy lần. Vũ Văn Sở Thiên đánh rơi ba cái, còn một cái…..
Phản ứng né tránh còn chưa từ đại não truyền đến tứ chi của ta, Vũ Văn Sở Thiên đã che ở trước mặt ta, máu tươi của hắn tung tóe toàn thân ta.
Cùng lúc đó, ba thanh kiếm chĩa ra đâm vào bụng trái hắn, vai phải cùng đùi phải……
Vũ Văn Sở Thiên ấn đùi, nửa quỳ trên đất, cười lạnh nói: “Đã đến đây rồi, cần gì phải dấu đầu lộ đuôi.”
Lời của hắn cứng rắn vừa ra, một người áo đen che mặt từ trên không đáp xuống, tóc dài tung bay, mày liễu Viễn Sơn, mắt sáng tựa Lưu Tinh.
Mấy người hắc y nhân kia, vừa thấy nàng liền khom người lui về phía sau.
“Đều là lũ vô dụng.” Hắc y nữ tử trợn mắt nhìn bọn họ, sau đó chậm dãi đến gần chúng ta: “Vũ Văn Sở Thiên, ngươi rốt cục đã xuất hiện, ta còn tưởng rằng ngươi tính trốn cả đời đấy!”
“Ta không trốn, chẳng qua là không muốn gặp ngươi.”
“Nga!” Nữ tử áo đen chau chau mày, lườm ta một cái: “Giết nữ nhân này cho ta!”
“Dừng tay! Mạnh Mạn, ngươi thử động đến nàng một chút xem!” Vũ Văn Sở Thiên ôm ta vào người, lời nói tràn đầy âm trầm sát khí.
Nữ tử áo đen cười khan hai tiếng: “Dựa vào ngươi bây giờ? Ta thấy bản thân mình ngươi cũng khó mà bảo vệ!”
“Vậy ngươi để cho lũ phế vật kia thử một chút.”
“Vũ Văn Sở Thiên ngươi đừng giả bộ anh hùng cùng ta, ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay.”
“Ngươi sẽ không giết ta, bởi vì mạng của ta không đáng bao nhiêu tiền.” Vũ Văn Sở Thiên cười nhạt, vẻ mặt thản nhiên nói: “Huống hồ nếu như ngươi muốn lấy mạng của ta, nhiều nhát kiếm như vậy sẽ không chệch chỗ trí mạng.”
“Không tệ, lần này là ta muốn cảnh cáo ngươi. Nhớ kỹ, lần sau nếu không muốn gặp trước cũng nên nói với ta một tiếng, đừng quên giao dịch của chúng ta!”
Sắc mặt Vũ Văn Sở Thiên biến sắc, hỏi tới: “Ngươi tra được?”
“Dĩ nhiên! Muốn biết kẻ nào đã giết cha mẹ ngươi quay trở lại tìm ta.”
Hắc y nữ tử xoay người đi vài bước, lại dừng lại quay đầu, đưa tay lấy từ trong y phục ra một cái bình vứt trên mặt đất: “Còn nữa….Quên nói cho ngươi biết, có người treo thưởng năm ngàn lượng hoàng kim lấy đầu ngươi cho nên…….Mạng của ngươi rất đáng tiền!”
--- ------ ------ ------ ------ ---
Đêm đã thật khuya, mưa không ngừng nghỉ.
Ta đỡ Vũ Văn Sở Thiên từ bùn lầy trong bãi cỏ lảo đảo đi về phía trước, không biết nơi nào là nhà, cũng không biết chỗ nào là đường, chỉ có thể theo một phương hướng, đi rồi lại đi, ngã xuống rồi bò dậy, sẽ tiếp tục đi về phía trước.
Xuyên qua rừng cây, lại là một ngọn núi, ta mệt mỏi thực sự đi không nổi nữa, không thể làm gì khác hơn là núp dưới một tảng đá lớn miễn cưỡng có thể che mưa, tìm chút nhành khô chặn lại, trốn tránh gió rét.
Vũ Văn Sở Thiên mặc chính là y phục màu đen, ở trong đêm tối căn bản là không nhìn thấy vết máu. Xé mở y phục của hắn, sờ vào vết thương của hắn, mới phát hiện sờ đến nơi nào nơi đó đều ẩm ướt dinh dính máu.
Ta cho rằng mình đã không còn khí lực để khóc, thế nhưng khi sờ đến vết thương ứa máu của hắn, nước mắt liền khống chế không được, càng chảy không ngừng.
Vũ Văn Sở Thiên dường như nghe được tiếng khóc của ta, đưa tay sờ sờ mặt ta, dùng thanh âm khàn khàn nói: “Đừng khóc!”
“Mạng của mình không chắc giữ nổi, còn quan tâm đến những việc không quan trọng này!” Ta dùng tay áo lau lau nước mắt, mở bình nhỏ mà hắc y nữ tử bỏ lại ra, bên trong là chút bột phấn màu trắng. Lúc này cũng không kịp nghĩ xem là thuốc giải hay độc dược, tất cả đều vẽ loạn lên vết thương của hắn.
Ta thấy các bắp thịt trên lưng hắn căng thẳng, thân thể run lên, vội hỏi: “Rất đau sao?”
“Không đau!” Thanh âm của hắn có chút yếu ớt, hơi thở cũng bắt đầu nặng nề: “Trước kia mỗi lần bị thương trở lại, Tiểu Trần đều giúp ta bôi thuốc như vậy……Miệng vết thương được ngón tay mềm mại của nàng vuốt ve qua, sẽ không cảm thấy đau đớn nữa!”
“Tình cảm của các ngươi nhất định rất tốt!”
“Đúng vậy! Nhớ có một lần ta mang theo trọng thương về nhà, xa xa liền thấy nàng đứng ở đỉnh núi….. Ngày đó rất lạnh, bông tuyết rơi trên người nàng mãi cũng không tan……Ta hỏi nàng tại sao muốn ở nơi này chờ ta, nàng nói…….”
“Ngươi không phải chỉ có một mình, ngươi còn có ta đang chờ ngươi trở về……. Phải hay không?”
Ta cũng không biết mình tại sao lại đoán được, chỉ cảm thấy từng có một người như vậy, làm cho ta nhớ thương,


XtGem Forum catalog