XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1283 lượt.

xe thường trộm ngắm người nào đang ngủ gật.
*
Làng sinh thái ở phía Tây thành phố M gần lưng chừng núi, là một vị trí thiên nhiên rất đẹp. Mộ Tây thích nơi này trông rất yên bình, Tiểu Đào lại thích những kiến trúc giả cổ ở đây nên cuối tuần thường đến đây nghỉ.
Trước kia, Mộ Tây cùng Tiểu Đào Quân thuê một gian phòng là đủ rồi, nay lại thêm một người, Mộ Tây kiên trì muốn phân phòng ngủ. Cuối cùng Tiểu Đào Quân hạ ánh mắt buồn rầu, đổi phòng đặt trước thành phong cho ba người. Thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi kết thúc, hai người cùng Tiểu Đào đi phố cổ giả.
Trên phố tất cả đều phỏng lại kiến trúc Trung Quốc cổ đại, ngay cả người bán hàng cũng là áo xanh dài vải bố xam. Tiểu Đào đuổi theo một vị ông chú bán kẹo hồ lô đã lâu. Kẹo hồ lô của người này không giống như kẹo hồ lô vẫn bán bên ngoài là để trong tủ kính mà bán, kẹo hồ lô được cắm vào một cây gậy lớn, trên đầu được bọc bằng rơm, xung quanh cắm những cây kẹo hồ lô vào. (đại loại giống trên ti vi hay chiếu phim cổ trang trung quốc í.)
Thời tiết nóng nực, Lục Nhược mua một chiếc quạt, cầm trong tay nhẹ nhàng phe phẩy. Mộ Tây đang ăn nốt chỗ kẹo hồ lô còn lại mà Tiểu Đào mua, ngon.
“Anh ăn thử.” Thừa dịp Mộ Tây không để ý quay đầu xem Tiểu Đào, Lục Nhược lấy luôn xâu kẹo hồ lô trong tay cô, cắn một miếng rồi liếm môi. Mộ Tây bất chợt nổi da gà.
“Bố, mau lại đây!” Tiểu Đào Quân vui vẻ chạy đến chỗ bố chỉ vào một cửa tiệm lớn.
“Không phải lại muốn nữa chứ, trong nhà đồ chơi cũng nhiều rồi, không phải gặp gì là con cũng muốn mua nữa chứ?” Mộ Tây cảnh cáo trước.
Tiểu Đào nhìn cô thè lưỡi: “Bố, bố làm còn đẹp hơn ông ta làm!”
Lục Nhược tiến vào trong quán liền ngồi xuống, cầm lấy vài sản phẩm đã hoàn thành, nhìn ngắm kĩ càng. Mặt ông chủ hiện lên nét bình tĩnh vuốt chòm râu, đây là nghề gia truyền, làm sao có thể bị một thanh niên nhìn ra chứ!
Mười phút sau lão nhân gia đỏ mặt vẫy tay đuổi Lục Nhược đi: “Chúng tôi là người buôn bán nhỏ phiền anh đi đến nơi khác mà khoe khoang đi!” Nguyên nhân không nằm ngoài cái con búp bê hình Mộ Tây kia trông thật là sống động!
Hơn nữa Tiểu Đào Quân vốn rụt rè sợ hãi nay lại hiên ngang kêu mọi người lại xem. Lão nhân gia bị mất mặt đương nhiên không cần tiền mà đem đuổi anh đi.
Tiểu Đào đối với anh lại vô hạn sùng bái-ing, dọc đường đi luôn bám sát lấy anh như sợ không ai nhìn ra hai người là cha con. Mộ Tây yên lặng đứng một bên nhìn con búp bê hình dáng giống mình.
Là trang phục thời nhà Đường, cô đột nhiên phát hiện nhũ câu của con búp bênày rất sâu.
*
Tiểu Đào nói muốn ăn cá nướng tự mình nướng, Lục Nhược liền mang con vào quán cá nướng. Trả tiền nhưng muốn tự mình câu cá ở ao sau, cửa hàng chỉ chuẩn bị sẵn dụng cụ nướng cùng với muối, tương, gia vị. Tình cảnh này làm Mộ Tây nhớ đến tuần trăng mật ở Địa Trung Hải.
Tiểu Đào đi chơi đã mệt, ngồi bên canh Lục Nhược chăm chăm xem câu cá. Mộ Tây nhìn cái người trầm ổn ngồi bên cạnh ao, liên tiếp câu được cá, trong lòng không khỏi cảm khái. Anh quả nhiên thay đổi, cô làm sao không biết.
Cá nước ngọt hương vị sao bằng cá biển. Bất quá, sau khi Lục Nhược nướng xong thì cũng không chê vào đâu được.
Đồ ăn do bố làm Tiểu Đào ăn một miếng lại một miếng, Lục Nhược cẩn thận đem tách cá ra lại chấm nước tương rồi mới đút cho cậu bé.
Mộ Tây kinh ngạc nhìn vào mặt anh, thái dương có một vết sẹo dài mảnh, là vết sẹo để lại do vụ tai nạn đó. Lúc trước tuy rằng nói là ra ở riêng nhưng cô ở lại bệnh viện ở cũ còn anh ở lại dưỡng thương nên vẫn thường xuyên gặp nhau. Sau khi Lục Nhược cắt chỉ ở trán xong liền ra sức che dấu vết sẹo kia trước mặt Mộ Tây, tuy là không nhìn thấy nhưng lại càng khiến cô đau lòng hơn.
Đã từng ở trong lòng anh nay không còn ở bên cạnh nhưng vẫn lưu lại dấu vết không thể xóa mờ. Vết thương trong lòng còn có thể che dấu nhưng vết thương kia lấy gì che lại đây? Cô càng nhìn càng cảm thấy thật bất lực.
“Đau?” Lục Nhược đút cho cô một miếng thịt bò lại bị cô cắn phải vào tay. Đầu ngón tay bị lưỡi cô đảo qua có chút phản ứng không nhịn được nghiêng đầu muốn hôn cô nhưng vẫn rơi vào khoảng không.
“Để em đi lấy thêm gừng.” Mộ Tây vội vàng rời đi.
Tiểu Đào ăn hết cá nướng lại thỏa mãn chậc lưỡi với bố.
Jumbo said: Thằng nhỏ gian gớm!
*
Buổi tối ba người đi tắm nước nóng. Tiểu Đào vui sướng được đi với bố, Mộ Tây tắm bên nữ lại thấy thật nhàm chán. Không có Tiểu Đào ở bên cạnh huyên náo, cô đi tắm cũng cảm thấy không được vui vẻ. Cách một vách tường chỉ có thể nghe thấy âm thanh vui vẻ của Tiểu Đào.
Tắm một lúc cô cảm thấy hơi buồn ngủ, giọng của Tiểu Đào không biết từ lúc nào biến mất lại chỉ nghe thấy tiếng ho khan với một vài tiếng kêu dâm mĩ.
Mộ Tây lập tức tỉnh lại, mờ mịt nhìn một vòng chỉ thấy mình mình ở đây, âm thanh kia…
“Các người làm cái gì vậy? Không thấy ở nơi này còn có trẻ con sao?” Lục Nhược một tay che mắt Tiểu Đào lại, một tay chặn lỗ tai con, quát đôi uyên ương không biết lựa chỗ mà yêu nhau kia.
Cô gái bị chàng trai từ sau lưng tiến vào, xem chừng đã chẳng còn vài