Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1280 lượt.
giờ cô nhìn anh vẫn thấy đau, thật vất vả mới có thể thích ứng với cuộc sống mới, cô thật sự không muốn lại tim đập chân run mỗi lần nhìn thấy anh nữa. Dù tách nhau ra họ vẫn có thể sống tốt.
Lục Nhược hận nghiến răng nói: “Em muốn ồn ào đến khi nào?” Anh đối với cô yêu đến thâm tình, toàn tâm toàn ý đặt trái tim tại nơi cô, lại bị cô một cước đá văng ra. “Con mẹ nó, em biết chuyện đó xong liền không tin anh nữa! Cho dù anh có nhiều con gái theo đổi đi chăng nữa cùng chỉ có mình em thôi. Anh phải làm sao bậy giờ?”
“Anh mắng em?” Mộ Tây tức giận chỉ tay ra bên ngoài: “Anh đi đi! Tính tình hư đốn, lạm tình, biến thái. Em mắt mù mới gả cho anh!”
Nói đến kết hôn, Lục Nhược lại tức giân, miết lên bàn tay phải của cô: “Chúng ta còn chưa li hôn , nhẫn của em đâu?” Anh đá đôi dép lê kiểu nam xuống: “Em phạm tội trùng hôn!”
Mộ Tây không nói một lời nào, nhìn thấy bộ dạng đố kị của anh trong lòng cô lại âm thầm thích thú: “Nhẫn đổi thành sữa bột nuôi Đào Đào rồi. Còn nữa, ai quy định kết hôn xong không cho phép làm vậy?”
Lục Nhược tà ác nhìn cô, nói cái gì tiểu biệt thắn tân hôn, nói cái gì tách ra xong thì tình cảm hai người sẽ tốt hơn, đều là gạt người cả mà! Anh không nên để cô có cơ hội ra đi để bậy giờ ngược lại không kéo về được.
Anh hít một hơi thật sâu: “Từ nay về sau ba người chúng ta ở cùng một chỗ, ba năm cũng là đủ cho em rồi!”
“Không đủ!” Xa nhau như vậy cũng không đủ, cô nhìn thấy anh vẫn cảm thấy đau lòng. Cô nghĩ cô có thể tách ra yên lặng sống một cuộc sống bình yên với con của anh nhưng là vết thương ấy dường như càng theo thời gian lại càng sâu. Anh cùng cô ngày đó, những kỉ niệm của hai vẫn còn tồn tại bên cô, nói như vậy nhưng chẳng qua là chính cô ích kỉ không thể tha thứ cho thứ tình yêu không trọn vẹn.
“Mộ Tây, em có phải muốn tức chết anh không vậy?”
Mộ Tây đem anh ném ra khỏi cửa: “Phanh” một tiếng đóng cửa lại. Dựa lưng vào cửa ngồi xuống, qua một lát cô bắt đầu khóc thút thít. Cô đáng lẽ không yêu anh như vậy, anh sao lại có thể anh hưởng tới cảm xúc của cô như vậy, ở cạnh anh liền cảm thấy không thể chịu đựng được.
Ba năm đã trôi qua, công việc bận rộn, ngày kéo theo đêm dần dần trôi qua.
Cô không biết chính mình là đang giận hay còn là cái gì khác, cô biết rõ anh không làm sai cái gì, biết rõ nguyên nhân tại sao nhưng lại không thể quay lại, biết rõ như vậy làm hao phí thời gian của cả hai người, làm liên lụy đến con cái nhưng cô vẫn không thể quay lại. Có lẽ tại cô cố chấp song bản chất anh không hề sai.
“Nhị Tây, mở cửa cho anh vào đi!” Lục Nhược cố ý đè thấp âm thanh theo khe cửa truyền vào: “Anh còn chưa đi dép. Nhị Tây!”
Không có tiếng đáp lại, Lục Nhược không ngừng kể khổ: “Rốt cuộc em muốn anh như thế nào, em từ nay về sau định trông cậy vào ai đây? Nhị Tây, mở cửa cho anh!” Anh vẫn kiên trì gõ cửa.
Hai cánh cửa đồng thời mở ra.
Hạng Vị Ương bị đánh thức khó chịu mở cửa: “Mộ Nhị, một buổi tối không ngủ được thì đừng có làm ồn?! Cô cho là ai cũng có đặc quyền như cô vậy sao? Cô…”
Đôi mắt anh đang kèm nhèm bỗng sáng như đèn, anh trừng mắt nhìn Lục Nhược quần áo không chỉnh tề đứng trước cửa nhà Mộ Tây: “Aha, quả nhiên không chịu nổi tĩnh mịch. Bất quá tôi cảnh cáo cô, nghiêm cấm tình yêu văn phòng, giao dịch thân thể thuần túy cũng không được!”
Tay chân Lục Nhược tuân thủ quy củ, chỉ kéo chăn trên người cô đến tận cổ, cài lại cẩn thận: “Anh sẽ không ép buộc em nữa, em thả lỏng một chút đi!”
Mộ Tây còn chưa kịp vui mừng một chút, tay anh đặt trên ngực trái cô cách chăn miết nhẹ một cái, trong bóng tối ý cười ranh mãnh chậm rãi nói: “Chật căng, em sợ anh như vậy sao?”
Ngày hôm sau khi tỉnh lại Lục Đào thất vọng thấy bố mẹ không ngủ cùng một chỗ nên khi cầm cốc đứng đánh răng biểu tình vô cùng ủ rũ.
Bởi vì không có chuẩn bị quần áo cùng bàn chải đánh răng, Mộ Tây chưa được sự đồng ý của Hạng Vị Ương đã chạy vào phòng làm anh sợ thét chói tai, cô hỏi anh có bản chải đánh răng cùng khăn mặt mới không.
Bộ mặt Lục Nhượ tối tăm lúc Mộ Tây trở về, nhưng vẫn nhận bàn chải đánh răng đi vào nhà vệ sinh.
Tiểu Đào đang ngồi ở ghế sô pha tinh thấn uể oải không một chút phấn chấn: “Bố mẹ còn đang giận nhau sao? Có phải Đào Đào thật sự phải lớn lên mà không có cha hay không vậy?”
“Không phải đâu, bố thề đấy!” Lục Nhược đang chải răng hàm hồ nói: “Bố sẽ đem chi nhánh công ty về bên cạnh, về sau liền ở bên cạnh đi làm.”
Tiểu Đào chạy lại ôm ống quần Lục Nhược thật chặt, “Sau này cùng nhau ngủ”. Nhìn thấy ánh mắt hơi nghi hoặc của bố, cậu khoa tay múa chân bổ sung: “Không phải ngủ cùng Đào Đào, là bố cùng mẹ ngủ. Đại Mập nói, bố mẹ nó khi cãi nhau ngủ một đêm thì tốt rồi!”
Tinh thấn anh càng phấn trấn, nhìn vẻ mặt hồn nhiên của con. Con, con đứng kích thích bố như vậy, con tưởng bố không muốn sao?
Hôm qua Mộ Tây ngủ không được tốt lắm, lúc đi làng sinh thái trên đường luôn buồn ngủ. Lục Đào ở phía sau xe kêu gào không ngừng. Lục Nhược trong lúc chuyên tâm lái