XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Khí Người Cũ, Đón Người Mới

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1286 lượt.

phần tỉnh táo. Đầu vai mượt mà theo từng động tác lên xuống ẩn hiện trên mặt nước. “Thật xin lỗi người anh em!” Chàng trai mặt đầy xin lỗi nói nhưng lại không có dừng lại động tác.
“Tiểu Đào, Lục Nhược hai người có ở bên trong không?” Mặc quần áo vội vàng Mộ Tây ở bên ngoài đang gõ cửa. Cô có chút hối hận, nói cái gì linh tinh dù sao cũng đã từng ở cùng anh dưới một mái nhà có cái gì chưa bị anh nhìn thấy. Hồ tắm công cộng này đại đa số là người trưởng thành, một chút ít cảnh hương diễm động lòng cũng không phải là hiếm.
“Không có việc gì!” Lục Nhược thu phao trong hồ lại sau giao Tiểu Đào cho Mộ Tây, đi ra sau khóa cửa phòng tắm lại. Thích như vậy thì ở một đêm bên trong chắc không sao đâu!
“Cái đó, Lục Nhược.” Mộ Tây cảm thấy mình có trách nhiệm phải nhắc nhở anh một chút “Anh còn chưa có mặc quần áo!”
Lục Nhược: …
Quần áo tắm ở làng du lịch này cũng không có gì đặc biệt vẫn là áo choàng tắm gồm hai loại: nam áo dài có buộc dây, nữ có kiểu sườn xám nhưng lại rộng thùng thình xẻ tà cao đến chân. Bọc khăn tắm xong đi ra, Lục Nhược nhìn thấy Mộ Tây ôm Tiểu Đào đi qua đi lại, chỉ thấy ánh mắt mình hơi hoảng hốt.
Tiểu Đào mệt mỏi, dỗ vài tiếng liền ngủ thật sự rất sâu, Mộ Tây xoay người, cẩn thận đem con đặt lên trên giường.
Ánh mắt Lục Nhược sâu thẳm, cô vừa như vậy bước dài, cúi người làn váy xẻ thẳng bên hông khẽ lay động, thấy được chiếc quần lót màu hồng nhạt bên trong…
Ba người trên một chiếc giường, Tiểu Đào nằm ở giữa, Lục Nhược cùng Mộ Tây mỗi người ngủ một bên.
Trong lúc Lục Nhược đi toilet, “Ào ào” tiếng nước dội lại làm Mộ Tây không ngủ đươc. Lục Nhược lại một lần nữa trở dậy, Mộ Tây rốt cuộc chịu không nổi, hạ giọng nói: “Anh, anh không thể yên tĩnh một lát sao? Trời đánh tránh lúc “ngủ””
Không nghĩ tời Lục Nhược lập tức tiến về phía cô, không đợi cô nằm xuống lại ấn cô xuống giường. Hơi thở mạnh mẽ dồn dập mang theo tình ý không che lấp. Cô nghe được âm thanh thô ráp của anh: “Nhị Tây, làm đi!”






Bảo không nghĩ tới có là gạt người, mặc kệ là tâm lí hay sinh lí.
Bởi vì vừa dội nước lạnh nên người anh hơi lạnh, ống tay áo dính nước cuốn lên, ẩm ướt dán lên trên ngực của cô.
Khi đi ngủ Mộ Tây đổi áo tắm trên người thành váy ngủ. Lục Nhược thấy cô không có ý phản đối lưu loát đem dây áo theo đầu vai kéo xuống dưới, hơi động vào làn váy một chút chiếc váy liền rơi ra khỏi cơ thể cô.
“Em không…”
Lục Nhược nằm trên người cô: “Em không cần cái gì?” Loại âm thanh trầm thấp này của anh thường ngày cô đã rất quen thuộc nhưng mỗi chữ lại đem theo ý muốn nồng nàn. Ánh mắt anh nóng rực nhìn chằm chằm vào cô.
Hôn xong, Lục Nhược thở phào nhẹ nhõm: “Thực điên cuồng!” Mộ Tây ghé lên trên người anh, giống như toàn bộ dịch trù của cô đều đã đi ra ngoài hết, ga giường thật là ẩm ướt.
Lục Nhược khẽ nâng mông của cô lên, dẫn đường từ phía sau đi vào.
Đang ngủ say Tiểu Đào bỗng ngồi dậy kinh ngạc nhìn Mộ Tây, sau đó nhanh chóng chạy xuống giường: “Con đau bụng quá!” Chạy nhanh vào phòng vệ sinh.
Mộ Tây sột ruột muốn chạy theo lại bị Lục Nhược kéo trở về: “Nó khi đi tắm đã uống nước đá, không sao đâu!” “Tiểu Đào nói nó bị đau bụng!” Mộ Tây tránh không được vội vàng quát: “Để em đi xem thế nào?”
Lục Nhược khó chịu muốn chết nhưng cũng đành nhịn xuống buông tay cô ra ai ngờ “Ba” một tiếng, Mộ Tây cho anh một cái tát.
“Anh đến tìm em vì loại chuyện này? Anh có phải bố của Tiểu Đào hay không? Nó nói nó khó chịu cũng không đến xem!” Mộ Tây lau nước mắt “Dù sao khi sinh Tiểu Đào anh cũng đã hoài nghi nó. Nó nhỏ như vậy anh cho nói uống nước đá, anh có biết có bao nhiêu đứa trẻ chết vì bệnh dạ dày không hả?”
Lục Nhược sắc mặt khó tả nhìn Mộ Tây: “Nhị Tây, em sao lại có thể nói anh như vậy?” Mấy năm nay anh đem hết tâm huyết ra lấy lòng của con lại bị cô nói như vây.
Mộ Tây nhặt váy ngủ dưới sàn lên nhanh chóng chạy đến nhà vệ sinh.
“Lục Nhược, con nói nó vẫn đau!” Qua một lúc, Mộ Tây ôm Tiểu Đào đi a, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Đào trắng bệch.
Lục Nhược đã mặc quần áo đón lấy Tiểu Đào trong lòng Mộ Tây: “Dẫn nó đi phòng y tế.”
Bác sĩ kiểm tra qua nói không sao, chính là ăn nhiều không tiêu hóa hết.
“Em nhớ rõ con không ăn nhiều lắm!” Mộ Tây đau lòng vuốt ve tóc con, dưới mông Tiểu Đào đã tiêm thuốc kích thích đi ị bậy giờ đã thoải mái hơn, yên lặng nằm trong lòng mẹ.
Lục Nhược ho nhẹ một tiếng: “Buổi tối anh có mua thịt dê xiên cho nó.”
Tiểu Đào nhỏ giọng nói: “Là tại con nói với bố con chưa ăn no!”
“Ăn nhiều thịt cá như vậy còn dám nói con chưa ăn no!” Mộ Tây tức giận nói “Khó chịu cũng là tự gây chuyện.” Nước mắt Tiểu Đào rơi như mưa dụi dụi vào lòng cô.
Về lại phòng chân trời đã phiếm hồng. Sau khi trở về Tiểu Đào đã lại nằm trên giường ngủ, nó không vui, cau mày nắm chặt tay áo Lục Nhược không buông.
Lục Nhược nhìn đôi mắt đen lại của Mộ Tây thở dài: “Anh ôm con ngủ, em ngủ đi.” Mộ Tây nhìn vết tát còn lại trên mặt anh, tự thấy lúc nãy mình cũng có hơi quá đáng,