Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1342001

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2001 lượt.

từ bao giờ chuyện này cũng phải cần người khác giúp thế? Hơn nữa trong tình huống này mà chiếm đoạt Thanh Thu, chẳng ý nghĩa gì. Nhưng nếu quay về phòng mình, nhớ tới khuôn mặt đỏ bừng của Thanh Thu khi nàng được dìu về phòng, thật khiến người ta không kìm được lòng thương, không kìm được ý muốn tới thăm.
Phòng của Thanh Thu vốn là một căn phòng nhỏ, trước kia bố trí cho nàng ở đây là vì rất gần phòng hắn. Từ khi nàng chuyển vào, cũng không thay đổi cách bày biện bên trong, có điều dù gì vẫn là nữ tử, rèm giường màu xanh nhạt được nàng thay bằng một tấm rèm sa mờ mờ, bên trên còn thêu hoa nhưng không biết hoa gì, nhìn bóng người mờ ảo bên trong, không khỏi khiến người ta suy nghĩ viển vông.
Vệ Minh vén rèm hoa lên, cúi người xuống nhìn nàng, ánh nến xuyên qua màn trướng chiếu lên cơ thể duyên dáng của nàng. Một chiếc áo nhỏ màu xanh thêu hoa mẫu đơn, phối với chiếc quần bằng lụa màu xanh nhạt. Tấm chăn mỏng không an phận đắp vội trên người Thanh Thu, nàng còn quấn nó thành một đống giữa đùi và eo, cái giường lộn xộn nhưng lại hấp dẫn người ta vô cùng.
Tiểu nha đầu hầu nàng đi ngủ xong, thấy thế tử vào phòng bèn biết ý rút lui. Đầu óc Thanh Thu quay cuồng tất nhiên là chẳng biết gì, cảm giác hỗn loạn chóng mặt, không biết phải làm sao cho dễ chịu. Nàng đổi tư thế mấy lần rồi mà vẫn không thoải mái, chẳng biết mình đang ở đâu, lúc này hơi men bốc lên, mới ngủ thiếp đi. Thanh Thu định gọi người mang trà giải rượu vào, nhưng cố gắng mãi mà không thốt ra được nửa lời.
Ống sưởi của Giám Thiên các hôm nay nóng hơn bình thường, tâm trạng Vệ Minh rối bời, muốn giơ tay ôm nàng vào lòng, nhưng lại cố gắng kiềm chế.
Vừa rồi khi Tống Củng mải mê chuốc rượu cho nàng, hắn không lên tiếng, nhưng Vệ Minh không có ý nghĩ xấu xa như Tống Củng, mà ấp ủ một ý định khác. Người ta đều bảo say rượu sẽ nói thật lòng, bình thường Thanh Thu rất thận trọng, nếu hắn hỏi có phải nàng chưa từng quên người xưa không, nhất định nàng sẽ nổi giận, hoặc sẽ lạnh lùng không đáp.
Đợi lát nữa nếu có thể nhân lúc nàng nửa mê nửa tỉnh hỏi rõ những gì cần hỏi, nàng sẽ giúp hắn giải tỏa được những nghi ngờ trong lòng. Nhưng không ngờ nàng chẳng có chút tửu lượng nào, nhìn Thanh Thu say mềm không còn biết gì nữa, Vệ Minh thở dài, bộ dạng này thì còn có thể hỏi không?
Hắn lại không nỡ bỏ đi, đành ngồi bên giường cầm bàn tay nàng, nghĩ cách làm sao cho nàng tỉnh lại một lúc, cũng không cần quá tỉnh táo, có thể nói chuyện là được rồi. Thanh Thu thì như tỉnh như không, nheo mắt nhìn hắn một cái, cũng chẳng biết có nhìn rõ là ai không, nhấc cánh tay để lộ hơn nửa lên gối đầu, khiến áo trong cũng bị kéo theo. Khuôn mặt ửng đỏ vô cùng quyến rũ, đôi môi hồng hé cười, cứ như chuẩn bị chìm vào giấc mộng đẹp.
Nến, mỹ nhân, say rượu, nhìn một lúc mà hơi men trong cơ thể Vệ Minh bốc cao, rõ ràng hắn chỉ uống rất ít, có lẽ tình cảnh này mới là nguyên nhân khiến hắn say. Thanh Thu khi say rượu càng nhìn càng đẹp, không chỗ nào là không mê hoặc khiến hắn muốn tiến lại gần hơn lại gần hơn nữa…
Như thể hôn vào đôi môi nhỏ, vuốt ve bàn tay nàng chẳng có gì đáng ngại, hắn có phải chưa từng làm đâu. Thấy trán nàng lấm tấm mồ hôi, bất giác Vệ Minh đưa tay lên lau, ở đó ướt rịn, chẳng trách lại không ngoan như thế. Tối nay đúng là nóng hơn, giúp nàng ngủ dễ chịu một chút cũng là việc nên làm. Tay Vệ Minh chạm vào phần eo mềm mại của Thanh Thu, chỉ dừng lại một chút rồi nhẹ nhàng tháo thắt lưng, chỉ cần một chút thôi, phong cảnh yêu kiều mà hắn muốn thấy sẽ bày ra trước mắt, rất… đẹp.
Chỉ nhìn thấy cảnh đẹp đó mà không làm gì cả, dường như không phải tác phong của Vệ Minh, hắn là một nam tử bình thường. Hai năm gần đây mặc dù đã nghiêm khắc với bản thân rất nhiều, nhưng cảm giác tuyệt vời thúc giục hắn phủ người xuống, khẽ chạm vào nàng.
Chiếm cứ phần mềm mại trắng như bông trước ngực mà hắn vẫn thèm muốn kia, hay là hôn lên đôi môi hồng xinh thơm ngát của nàng. Vệ Minh không nhớ nổi những việc mà mình đã làm qua lớp áo váy gần thủy tạ lần trước, lần này hắn có thể làm lại một lượt mà không gặp trở ngại gì rồi.
Rèm hoa của giường đã được thả xuống, ngăn cách ánh nến yếu ớt bên ngoài, trong rèm càng thêm u tối, Vệ Minh rốt cuộc đã nghĩ thông một chuyện, giường này còn tốt hơn là đặt mình lên phiến đá nhiều…
Thanh Thu bị cảm giác khao khát khó nén được kia đánh thức một phần sự tỉnh táo, trong lúc mê loạn nàng chỉ biết bên cạnh mình có người, nhưng mí mắt nặng trình trịch không sao mở ra nổi. Trong bóng tối không nhìn rõ ai là người đã khiến nàng vừa tê dại vừa dễ chịu thế này. Thanh Thu mơ hồ hỏi một câu: “Ai…”.
Gian phòng trong tĩnh mịch, Vệ Minh ngẩng đầu lên khỏi vị trí mềm mại như mây trước ngực nàng, trong đôi mắt đen láy lộ ra những tia sáng sắc bén, hắn trầm giọng hỏi: “Nàng nghĩ là ai?”.
Làm gì có người chứ, rõ ràng là tiếng gió, Thanh Thu nghĩ nhất định đấy là gió, nếu không sao nàng lại có cảm giác lành lạnh. Nàng muốn kéo chăn lên, nhưng cánh tay mệt mỏi bị trói chặt không nhấc nổi, mơ mơ màng màng không biết lẩm bẩm câu