Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2002 lượt.
hàng thấy rồi đấy, giờ bên cạnh người ta là một nam nhân xuất chúng như thế tử, một anh hùng hào kiệt thẳng thắn rộng lượng, dù đã gặp thì sao nào?”
“Thế tử thật lòng với ta, đương nhiên ta cũng sẽ toàn tâm toàn ý với chàng. Hai chúng tôi tâm đầu ý hợp, cả đời này sẽ không bao giờ rời xa.”
Câu này Ninh Tư Bình đứng ngoài cửa nghe rất rõ ràng, y không tin cũng không được. Y nhìn Tuyết Chỉ lạnh lùng hỏi: “Nàng làm những việc này thì có lợi gì cho mình?”.
“Có lợi gì ư?” Nàng ta cười đầy thê lương, nước mắt không kìm được tuôn rơi lã chã: “Thiếp chỉ muốn chàng nghe thấy những lời ấy rồi, sẽ hết hy vọng, nhớ tới thiếp một chút, thiếp đối với chàng cũng toàn tâm toàn ý, không bao giờ rời xa”.
Hôm đó khi Ninh Tư Bình nói muốn thành thân với Tuyết Chỉ, nàng ta đã cảm thấy lời này không thật. Thậm chí Tuyết Chỉ còn nghĩ rằng cứ giữ y cả đời như thế chưa chắc đã là không may mắn. Cả đời đều được nhìn thấy y, giữ y trong tim, nhưng Ninh Tư Bình lại không cần, còn lợi dụng tấm lòng của nàng ta.
Những giọt nước mắt ấy chẳng có tác dụng gì với y, Ninh Tư Bình dùng một bàn tay đỡ lấy đầu, im lặng hồi lâu mới nói: “Đã bao lầu rồi ta chưa được nghe thấy tiếng đàn của nàng ấy?”.
Sau khi y rời xa Việt Đô nơi mình sống từ nhỏ đến lớn, sau khi giả chết nơi biên ải tới Bắc Vu nhận lấy thiên mệnh của mình. Ninh Tư Bình mới chỉ rời xa Thanh Thu có sáu năm, vậy mà như thể đã rời xa cả một đời.
Con người sống trên thế gian này, lại có bao nhiêu là việc bất đắc dĩ như vậy, nếu y không về lần này, trong trái tim chỉ mãi mãi nhớ tới nàng ở nơi xa, thì có lẽ y sẽ không đau khổ như thế.
Tuyết Chỉ cho rằng Ninh Tư Bình nghe thấy tiếng lòng của mình, sẽ để tâm tới tình cảm mà nàng ta đã bỏ ra. Ai ngờ y chẳng buồn để ý, ngược lại còn nhớ tới tiếng đàn của Thanh Thu, cùng lúc nàng ta đau lòng rơi nước mắt y còn bồi thêm một đao nữa, quả thật vô tình tới cùng cực.
Tuyết Chỉ đang định hỏi y tại sao khi trước lại hứng một đao của thích khách thay mình, thì thấy Ninh Tư Bình vốn vì bị thương nặng tới mức không thể cử động được, lúc này từ từ đứng dậy, đi tới trước bệ đỡ đàn, khẽ gảy vào dây đàn. Vừa rồi Thanh Thu đã ngồi trước cây đàn này gảy khúc Thu Phong Từ đã bao năm nàng chưa gảy, Tuyết Chỉ vẫn nhớ được ca từ ấy: Gió thu mát, trăng thu sáng, lá rơi tản mát, chim tránh rét bay về, tương tư tương kiến biết ngày nào, lúc này đêm nay khổ vì tình…
Ninh Tư Bình quay lại như không nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Tuyết Chỉ, khẽ cười: “Cho dù thế nào, hôm nay vẫn phải cảm ơn nàng, ta đã biết được Thanh Thu năm lần bảy lượt vô tình với ta như vậy, là vì lý do ấy”.
Nói rồi y vỗ tay gọi bốn cận vệ vẫn đứng bên ngoài vào, Ninh Tư Bình ngồi xuống ghế, bộ dạng yếu ớt vì bị thương để mặc chúng khiêng về nghỉ ngơi. Tuyết Chỉ đứng ngẩn ra cả nửa ngày, lẩm bẩm: “Không thể nào… rõ ràng chàng đỡ cho ta một đao, vết thương nặng còn chưa khỏi…”.
Cuối cùng Tuyết Chỉ hiểu ra, chẳng qua nàng ta tình nguyện nghĩ chuyện ấy là thật mà thôi.
Thật Lòng Thật Dạ
Tống Củng có ý khác nên đã tìm cách theo Vệ Minh cùng hồi phủ, vừa bước vào cửa đã làm bộ như chưa từng đến đây bao giờ, khen chỗ này đá đẹp, nói chỗ kia khóm trúc xinh, rõ ràng đang tìm chuyện để nói.
Thực ra phủ thế tử vẫn là phủ thế tử, đình đài lầu các như cũ, Tống Củng chẳng qua muốn kéo dài thời gian ở bên Linh Ngọc tiểu thư. Huống Linh Ngọc định tránh về phòng, nhưng Tiểu Liên lẳng lặng chỉ chỉ vào Thanh Thu và thế tử, mấp máy môi không thành tiếng nói hai từ “Vương phi”, khiến nàng ta do dự không dám bỏ đi.
Vệ Minh vẫn đang nghĩ tới những lời mà hắn nghe thấy ở Tư Thu viên, không thể không nói, câu cuối cùng của Thanh Thu khiến hắn vô cùng đắc ý, có thể gọi là vui sướng ngập lòng.
Nhưng hắn còn để ý tới một chuyện nữa, đấy chính là vị hôn phu đã chết của Thanh Thu, Vệ Minh đoán biết quan hệ giữa Thanh Thu và Tuyết Chỉ từ lâu không phải là mối quan hệ quen biết thông thường, nhưng không ngờ lại như vậy. Thanh Thu, có đúng như nàng vừa nói rằng nàng đã không còn nhớ nhung gì người ta nữa, hay chính vị hôn phu đó mà nàng không chịu lấy ai?
Thanh Thu từ trước đến nay không uống rượu bao giờ, làm sao chống đỡ nổi sự cố ý của Tống Củng, mới uống vài chén đã gục, mê man không biết trời đất gì nữa. Thấy nàng say sớm như thế, Vệ Minh gọi a hoàn đưa nàng về phòng, còn mình vẫn ngồi im bất động.
Tống Củng liên tục nheo mày nháy mắt ra hiệu cho hắn cứ mặc kệ mình, nên làm gì thì cứ đi làm đi, bị Vệ Minh lạnh lùng lườm lại một cái. Tống Củng muốn nói chuyện thêm với Huống Linh Ngọc một lát nữa, nhưng Huống Linh Ngọc cũng không ở lại lâu, sau đó cùng Tiểu Liên về Thưởng Thu uyển.
Bản thân Vệ Minh biết lúc này rồi mà còn so đo việc trước kia Thanh Thu từng đính hôn thì thật nực cười. Sống trên thế gian này, việc không nên làm nhất là so đo với người đã chết. Cho dù trái tim nàng từng thuộc về người khác, thì đấy cũng là chuyện của nhiều năm trước rồi.
Tống Củng muốn làm gì hắn hiểu rõ,