Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Một Mối Tương Tư

Một Mối Tương Tư

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.

gì. Vệ Minh dính chặt lấy nàng, khoảng cách gần như không thể gần hơn vậy mà còn không nghe rõ. Không nghe thấy điều mà mình muốn nghe, bất giác hắn buồn bã khẽ thở dài, nhưng vẫn không chịu dừng tay.
Cảm giác tê dại khiến Thanh Thu không sao yên giấc, nàng khẽ rên lên theo từng động tác của hắn. Nàng muốn biết rõ vì sao cả cơ thể mình đều run rẩy như thế, thậm chí đến đầu ngón chân cũng khẽ run lên không ngừng. Cảm giác vui sướng từ trước tới nay chưa từng có đang giày vò nàng, vừa muốn khao khát có nhiều hơn nữa, lại vừa muốn đẩy thứ đang đè nặng trên người mình ra để tỉnh táo trở lại.
Ngay sau đó nàng bị người ta ôm dậy, Thanh Thu đang định cố gắng mở mắt ra thì lại bị cái ôm siết chặt tới mức đầu ngửa ra sau, nàng khẽ kêu lên một tiếng. Cuối cùng cũng dần dần tỉnh hẳn, dần dần nhận ra người đang ôm chặt mình kia là thế tử! Nàng tỉnh dậy trong tình cảnh thế nào, trong bức rèm buông xung quanh thấp thoáng mùi của dục vọng, quần áo trên người nàng đã bị cởi sạch, chỉ có chiếc áo lót sau khi cởi ra còn vướng ở hai cổ tay, giống như trói tay nàng, Thanh Thu toàn thân bất lực dựa vào lòng hắn.
Nàng vừa xấu hổ vừa ấm ức quay đầu đi, chỉ lặng lẽ bất lực phản kháng, nhưng vẫn bị trêu chọc đến mức thở gấp không dứt được. Cuối cùng Vệ Minh cũng rời khỏi ngực Thanh Thu, hôn thẳng lên môi nàng. Giống như một đốm lửa, mỗi nụ hôn đều khiến cơ thể nàng bị thiêu đốt, thắp lên muôn vàn đốm lửa khác, đầu lưỡi của hắn lướt qua từng điểm trên môi nàng, cánh tay dùng sức như muốn nàng gãy ra thành từng khúc.
Đây chính là mùi của nam tử ư? Thanh Thu vô thức để mặc bàn tay của Vệ Minh tự do khám phá. Mỗi lần hắn chạm đến, nàng đều phát ra tiếng rên không thể kiềm chế, thật quá xấu hổ, nhưng nàng không thể khống chế nổi bản thân. Cơ thể và trái tim dường như không còn là của nàng nữa, là của hắn.
Lúc này Vệ Minh đã khống chế toàn bộ con người nàng, ngay cả khi hắn bế nàng nằm xuống, chỉ hơi rời xa nàng một chút, cơ thể của Thanh Thu cũng không chịu nghe lời mà cong lên muốn được gần hắn hơn.
Cuối cùng Vệ Minh cũng đã nhấm nháp đủ mật ngọt trên người nàng, hắn đặt nàng xuống, toàn thân áp sát lấy nàng, cảm thấy người phía dưới mình như một đống lửa… Những tiếng kêu ngân nga kiều diễm của nàng như mời gọi hắn giữ lấy, làm sao hắn chống đỡ nổi đây? Vệ Minh hưởng thụ niềm hoan ái mang lại bởi sắc dục đượm nồng…
Có lẽ Vệ Minh đã dùng sức quá mạnh, cũng có thể vì đây là lần đầu tiên Thanh Thu làm việc này, nàng chỉ cảm thấy kinh hãi, đau đớn. Men rượu trong người nàng lập tức giảm đi tới bảy phần, vừa rồi vì động tình mà rịn mồ hôi, bây giờ lại nước mắt nghẹn ngào. Cho dù Vệ Minh cúi xuống nhẹ nhàng dỗ dành thế nào, cũng không sao ngăn được nước mắt nàng chảy ra.
Tên đã bắn ra rồi sao có thể rút lại? Nước mắt nàng chảy ra bao nhiêu, Vệ Minh dịu dàng hôn hết bấy nhiêu, đầu lưỡi còn dạo một vòng quanh tai nàng, khiến Thanh Thu vừa buồn vừa mềm nhũn cả người… Cho đến khi nàng phục hồi tâm trạng, thích ứng được với Vệ Minh, hắn mới đưa nàng cùng lên Vu Sơn, thả sức mây mưa[1'>.
[1'> Đời Chiến Quốc, vua Sở Tương Vương thường du ngoạn tại vùng đất Cao Đài, cạnh đầm Vân Mộng. Một hôm trong lúc mệt mỏi, nhà vua nằm ngủ dưới chân núi Vu Sơn, trong giấc mộng, ngài mơ thấy mình ân ái với một thiếu nữ tuyệt sắc, khi nhà vua hỏi nàng từ đâu đến, thì nàng nói rằng mình là thần nữ Vu Sơn qua chơi đất Cao Đường. Một danh sĩ thời đó đã làm một bài phú để nói về điển tích Sở Tương Vương ân ái cùng thần nữ Vu Sơn. Từ đó từ “Vu Sơn”, “mây mưa” có ý chỉ việc ân ái, giao hoan của nam nữ.
Không biết giờ đã là canh mấy, Vệ Minh vẫn chưa ngủ, hắn khẽ hôn lên môi Thanh Thu lúc này đã say giấc, rồi cầm một chiếc khăn nhẹ nhàng lau hết mồ hôi trên người nàng, suy nghĩ về những chuyện có thể xảy ra sau đêm nay.
Nói chưa từng nghĩ tới việc biến nàng thành người của hắn là nói dối, chỉ có điều hôm nay là sinh thần của nàng, còn chưa tặng nàng món quà nào, mà lại khiến nàng mệt. Ngoài cảm giác thỏa mãn ra còn có cả sự hối hận, với tính cách của Thanh Thu, sáng mai tỉnh dậy sẽ ấm ức, nếu nàng khóc thì hắn phải làm sao? Trước mắt còn chưa cho nàng một thân phận rõ ràng, trong phủ khắp nơi toàn những kẻ thừa hơi rỗi chuyện, bên phủ quận vương cũng đang chờ hắn quyết định. Chắc sáng sớm mai ra ngoài giải quyết công vụ, Vệ Minh nên đến phủ quận vương trước mới được.
Bên ngoài tiếng chim hót líu lo, còn cả tiếng nói chuyện của bọn tiểu a hoàn, họ cho rằng đã nói bé hết sức, vậy mà Thanh Thu vẫn nghe thấy rất rõ ràng: “Thế tử nói thế thật ư? Ta thấy Thanh Thu cô nương sau này nhất định sẽ được phong làm phu nhân”.
“Ừm, bao giờ thế tử mới chịu nhìn ta một cái…”
“Đừng có mơ, bao nhiêu tỷ tỷ như thế, khi đến lượt chúng ta, thì cũng tới lúc phải rời phủ rồi.”
Vô cùng ngưỡng mộ và nuối tiếc, như thể thật sự có chuyện thế tử sẽ lần lượt sủng ái từng người vậy. Thanh Thu không dám mở mắt ra, mặt trời đã lên cao, nàng dù mệt dù thiếu ngủ tới đâu cũng ngủ đủ rồi.
Nàng không dám mở mắt, vì sợ vừa mở mắt ra lại nhìn thấy người mà mình c