Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
hẳng thể đối diện, sau đêm qua, tất cả đều đã khác, trái tim nàng, thân thể nàng, từ nay về sau đều đã khác.
Đột nhiên, hàng lông mi run rẩy, rơi xuống những giọt ngọc trắng muốt, lặng lẽ ngấm vào trong chiếc gối vuông bọc gấm.
Chuyện mà nàng sợ, cuối cùng cũng xảy ra. Bị người ta dị nghị nàng có thể coi như không nghe thấy, thực tế nàng cũng không hay nghe thấy, cuộc sống thế này qua được ngày nào hay ngày ấy.
Nếu nàng muốn đường đường chính chính ở bên thế tử, thì phải đối mặt với phu thê quận vương, đặc biệt là quận vương phi, người luôn có khúc mắc với nàng. Thời gian đầu vì muốn ngăn nàng tiếp cận quận vương, giờ lại phải tiếp nhận nàng làm… con dâu? Bà ta sẽ coi nàng như kẻ đê tiện như cỏ rác, chà đạp nàng, biết nàng không muốn làm thiếp, bà ta dùng chuyện này để khiến nàng phải buồn, phải khóc.
Thanh Thu cũng chẳng còn nhớ đã từng dõng dạc nói với thế tử rằng mình không muốn làm thiếp vào ngày nào nữa. Lúc ấy nàng vẫn còn mong hắn tôn trọng nàng một chút, sẽ bất đắc dĩ mà tha cho nàng. Thanh danh và danh dự của nàng đã chẳng còn lại bao nhiêu, ít nhất nàng vẫn còn giữ được phòng tuyến cuối cùng, trong sạch hay không trong sạch mình nàng biết. Không ngờ chỉ trong một đêm, tất cả đều đã thay đổi.
Không biết từ bao giờ, lại là Hồng Ngọc đích thân vào hầu hạ Thanh Thu, chuẩn bị nước sạch, quần áo mới, rửa mặt chải đầu cho nàng. Thanh Thu nhếch miệng, xem ra phủ quận vương đã biết từ lâu rồi, nàng khẽ nhắm mắt lại, lòng càng thêm hỗn loạn. Hồng Ngọc làm xong phận sự của mình, không rời đi ngay, lẳng lặng đứng đợi nàng lấy lại tinh thần, rồi mới nói: “Thanh Thu cô nương, vương phi cho người tới dặn khi nào cô nương dậy thì đến phủ quận vương một chuyến”.
Thanh Thu từ khi ra khỏi giường chẳng nói chẳng rằng, nàng ngẩn ngơ nhìn cách ăn vận của mình trong gương, cách trang điểm mới, phấn phủ khá dày. Cách trang điểm kỹ càng thế này, có một ưu điểm đó là có thể giấu được những vệt nước mắt.
Tại sao lại khóc? Nàng không biết, có lẽ là vì đã làm chuyện ấy trong lúc hồ đồ nửa tỉnh nửa mê, nên không cam tâm, còn cả sự hoảng hốt đối với tương lai mù mịt sắp tới.
Thấy không, vừa mới dậy, còn chưa gặp mặt thế tử, người giày vò nàng suốt đêm qua, đã phải đối phó với lời truyền gọi của quận vương phi. Quận vương phi cuối cùng cũng quyết định không vờ vịt xem nhẹ chuyện này nữa rồi sao? Lòng nàng chua xót, từ lâu đã mong quận vương phi gọi nàng đến, mắng mỏ nàng một hồi rồi đuổi nàng đi, ai ngờ ngày này đến quá muộn, lại là sau đêm qua. Lúc này tâm sự ngổn ngang, Thanh Thu chỉ muốn đóng cửa trong phòng chẳng gặp ai, nhưng không thể không nghe lệnh, nàng đành gắng gượng ra khỏi phủ với cơ thể vẫn còn đau nhức.
Một chiếc kiệu nhỏ đợi nàng ở cửa ngách, theo quy định của phủ quận vương thì thế này là khá ưu đãi nàng rồi. Chắc đây là cách quận vương phi tỏ thái độ của mình, một kiểu thừa nhận, nghe nói nữ tử một khi về làm thiếp chỉ có thể đi cửa ngách vào phủ, dâng trà cho mọi người, cả đời này không có địa vị gì cả, không tự do, về sau cho dù có sinh được con trai, cũng chẳng được quyền nuôi dưỡng.
Nhị phu nhân chẳng phải như thế sao, hằng ngày nhìn thì ra ra vào vào như một phu nhân, trong phủ cũng đường hoàng hống hách, nhưng khi ra ngoài không được đi cửa lớn. Nếu không phải vì quận vương phi không thích nàng ta, dẫn đến cũng không thích Vệ Vi tiểu thư, thì e rằng đến gặp mặt con gái mình, nhị phu nhân cũng chẳng được tự do như thế.
Nàng vịn vào chiếc kiệu đứng bên cạnh nó hồi lâu, khóc không được cười cũng chẳng xong, có nên đi hay không? Đến để nghe người ta sắp đặt?
Không, mấy năm nay chẳng ai quan tâm hỏi han nàng, nên tính cách cũng hoang dã đi không ít, có sự quật cường không chấp nhận số mệnh, lãng phí tháng năm cho tới tận bây giờ, Thanh Thu cũng chẳng ngại phải tiếp tục sống cô độc tới già.
Hồng Ngọc đỡ tay nàng lên kiệu, khi thả rèm kiệu xuống có nói một câu, “Nghe người tới truyền lệnh nói, thế tử từ sáng sớm đã đến phủ quận vương gặp quận vương và quận vương phi. Hình như còn có cả tranh chấp, nhưng cũng đừng lo lắng quá”.
Chẳng mấy khi Hồng Ngọc nói ra những lời an ủi người ta như vậy, trông bộ dạng của nàng giống lo lắng ư? Thanh Thu thoáng nở một nụ cười ngẩn ngơ, nàng còn vốn tưởng người ở phủ thế tử truyền tin tức về, không ngờ lại là đích thân thế tử đi. Vệ Minh đến đó sẽ nói những gì? Tranh chấp, là vì việc nhập phòng hay là danh phận của thiếp mà tranh chấp?
Thật làm khó cho thế tử quá, làm khó cho hắn vì mới sáng ra đã chạy đi tranh chấp cho nàng một danh phận mà nàng thấy thật sỉ nhục khi phải nhận. Không phải nàng muốn tự coi thường mình, không dám nghĩ đến việc thế tử lấy về làm thiếp, mà chuyện tốt đó, chẳng đến lượt nàng. Còn về chuyện trong lúc động tình mà nàng nghe được tối qua, chắc là hắn nói cho xong vậy thôi.
Vệ Minh sáng sớm đã đến phủ quận vương thông báo cho cha mẹ mình biết không lâu nữa hắn sẽ lấy Thanh Thu về, phu thê Hiền Bình quận vương vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là quận vương phi. Trước kia bà có ý để con trai cưới Linh Ngọc, khi