Tác giả: Thiên Tuế Ưu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341997
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.
ấy hắn nói đang bận việc đàm phán giữa hai nước, thân mang trọng trách nên không thể phân tâm, muốn để lui lại một thời gian hẵng nói, sao đột nhiên lại thay đổi chủ ý?
Bà vẫn luôn chú ý đến Thanh Thu, nên lập tức nói: “Không được, không được, cô ta thân phận thấp kém, sao xứng với quận vương phủ.”
Quận vương phi giận quá thành hồ đồ rồi, từ nhỏ con trai bà đã có chính kiến, không chuyện nào Vệ Minh muốn làm mà không được. Nếu hắn cố chấp muốn lấy Thanh Thu, còn bà cứ chống lại, chỉ e rằng hắn sẽ làm thật, đành đổi giọng hòa hoãn: “Ý ta là, thân phận đó của cô ta không xứng với con”.
Quận vương ngồi bên cạnh nghĩ một lúc mới nhớ ra, đây là một đầu bếp trước kia ở phủ của ông, cười hì hì nói: “Ta và con trai giống nhau, thích người có tài nghệ”.
Lời nói vô cùng đắc ý, quận vương phi tức tới mức không thốt nên lời. Thanh Thu kia chẳng qua chỉ biết nấu vài món ăn, tướng mạo cũng chẳng phải quá xinh đẹp đoan trang gì, làm sao đủ bản lĩnh mê muội khiến Vệ Minh sáng sớm đã phải chạy đến đây, nói muốn lấy cô ta làm thiếp. Nếu để con trai bà lấy một nữ tử như vậy, không khiến toàn thành Việt Đô này cười chê mới lạ.
Hai cha con nhìn nhau cười, quận vương phi dịu giọng: “Vương gia, Minh nhi sau này sẽ kế thừa tước vị, hôn sự của nó sao có thể tùy tiện quyết định như thế. Nếu chỉ là nạp phòng cho Thanh Thu hoặc cưới cô ta về làm thiếp đương nhiên thiếp không có ý kiến gì, chỉ có điều mấy hôm trước chuyện Khang tướng quân có tới tìm, ông quên rồi sao?”.
Quận vương thấy cũng phải, liền vỗ vai con trai, nói: “Con muốn con bé đó thì nạp phòng cho nó ở cạnh mình, việc này dễ mà. Đợi vài ngày nữa sau khi hôn sự quyết định xong, muốn lấy vợ nạp thiếp đều do con, thỏa sức tận hưởng mọi phúc phận của con người cũng được”.
Vệ Minh thầm chau mày, nhưng bề ngoài vẫn rất điềm đạm hỏi: “Hôn sự của con, sao con không biết?”.
“Có điều là Uy Vũ tướng quân mấy hôm trước có tới thăm phủ ta, nhắc đến việc mình có một cô con gái, mới qua tuổi bích ngọc[2'>, rất hợp với con, có ý muốn kết thông gia với nhà ta. Ha, nghe ông ta nói, chúng ta mới biết con gái của Khang tướng quân đã từng gặp con một lần, coi là có duyên.”
[2'> Tuổi bích ngọc: Tuổi cập kê.
Vệ Minh nghe nói họ Khang, cũng nhớ tới chuyện gặp phải ở miếu Quan Đế, liền kể lại sự việc ngày hôm đấy một lượt: “Lúc ấy đâu chỉ có mình Khang tiểu thư, nếu thế cũng coi là duyên phận, thì chẳng phải con có duyên với từng người trong bọn họ sao”.
Quận vương phi cười vui vẻ, “Đương nhiên là duyên phận rồi, gia thế các cô gái ấy đều không tệ, dù con thích cô nào cũng được, vương phủ chúng ta cao quý vinh hiển, họ chẳng ước được gả vào nhà chúng ta ấy chứ. Mẹ biết, con không thích Linh Ngọc, là tại mẹ đã sắp xếp không thỏa đáng, con cứ tự ý chọn một cô trong số đó. Thế này đi, mẹ cho người mang tranh của những nữ tử ở độ tuổi phù hợp trong thành tới cho con, chắc chắn sẽ có người con vừa ý”.
Giọng Vệ Minh đanh lại nhắc nhở bà, “Mẫu thân, hôm nay con đến chính là vì việc này, không phiền mẫu thân phải bận lòng, chỉ một mình Thanh Thu là đủ rồi”.
Đối với Vệ Minh mà nói, việc lấy vợ từ xưa tới nay, vẫn là việc của riêng hắn, chỉ có người hắn muốn lấy, chứ không có người khiến hắn phải lấy. Cũng giống như thời niên thiếu khi Vệ Minh bỏ nhà đi tới biên ải xa xôi vậy, tất cả mọi chuyện đều do mình hắn định đoạt.
Có điều dục tốc bất đạt, cha mẹ không đồng ý cũng trong dự liệu của hắn, hôm nay chỉ là thông báo, bên phía Thanh Thu còn phải an ủi. Chuyện trong cung hôm qua cũng chưa giải quyết xong, dồn lại sang hôm nay, hắn chỉ mong có thể sớm về phủ.
Thanh Thu ngồi kiệu nhỏ đi thẳng một mạch không nghỉ tới phủ quận vương, quận vương phi gặp nàng ở Tú An đường.
Lâu ngày không gặp, quận vương phi vẫn rất phong thái, váy vóc thêu chỉ vàng vô cùng quý phái, ngọc bội đeo đầy người, cộng thêm khuôn mặt được chăm sóc kỹ lưỡng, trông bà vẫn xuân sắc như ngày nàng rời đi.
Trong phòng một đám đầy tớ đứng quanh đợi hầu, không ai dám thở mạnh, lão quản gia quỳ giữa phòng, chẳng biết vì chuyện gì mà bị mắng mỏ. Thanh Thu thở dài quỳ xuống bên cạnh, làm thế này chắc là để cho nàng thấy đây?
Quận vương phi khẽ giơ tay lên, đại a hoàn đứng bên cạnh lập tức bưng chén trà thơm vừa pha đến. Bà chầm chậm nhấp một ngụm, rồi gọi Thanh Thu đứng dậy, tiện thể cũng miễn cho lão quản gia khỏi quỳ. Lúc này gọi nàng đến là muốn nàng nhìn rõ thân phận của mình, cho nàng làm thiếp thất cũng đã quá tốt rồi. Một nữ tử lỡ thì như thế, có người muốn lấy là mừng lắm rồi, đừng mơ mộng vọng tưởng gì cả, tưởng nhất thời được sủng ái mà đòi những thứ không nên đòi.
Những lúc thế này quận vương đương nhiên không có mặt, ông hẹn mấy bằng hữu đi săn. Vừa mới đầu đông, động vật chim muông thứ nào nấp được thì nấp, chạy được thì chạy rồi. Săn thú? Có mà săn sắc thì còn nghe được.
Quận vương phi không suy nghĩ đến chuyện này nữa, liếc mắt nhìn Thanh Thu, nhìn nàng chằm chằm đánh giá một hồi, cách trang điểm này cũng coi như phù hợp. Bà nghĩ đến xuất thân trước kia của nàng cũng không tệ,