80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

ện ra trước mắt tôi, trong phòng tắm, cảnh ngọt ngào của một nam một nữ.
Anh ta nhất định là rất không bình tĩnh, tôi cảm thấy đã làm cản trở bọn họ rồi.
Không chờ cho Khang Nhiên trả lời lại, tôi đã gập điện thoại. Đã rất mất mặt rồi, sao còn phải để mình phải chịu đựng thêm một lần khó xử nữa chứ? Ba năm còn nhịn được, mà bây giờ sao lại còn tự mình chuốc lấy xấu hổ chứ? Nghĩ thế, nước mắt tôi lã chã rơi theo đuôi mắt. Có một câu nói thật đúng: Không có ai cùng bạn đi cả cuộc đời, cho nên bạn phải quen dần với sự cô độc; không có ai giúp bạn cả đời, nên bạn phải phấn đấu một mình.
Tiêu Đồng Đồng, không được khóc.
Gọi được điện thoại cho Thẩm Hân Hân, “Alo, là Hân Hân à?”
“Đồng Đồng, cậu sao thế?” Cô ấy bị giọng nói của tôi dọa phát hãi.
Nghe thấy tiếng nói của người chị em trong điện thoại, nước mắt mà tôi đã lau khô lại tuôn ra.
“Hân Hân, bố tôi bị nhồi máu cơ tim, bây giờ đang theo dõi trong phòng đặc biệt, bác sĩ nói phải làm phẫu thuật ngay.” Tôi nói rồi cứ ào ào khóc nức nở.
“Hả? Bố cậu sức khỏe tốt như vậy mà, sao đột nhiên lại bị bệnh nặng vậy?” Thẩm Hân Hân đã nhiều lần về nhà tôi, rất quen thuộc với bố tôi.
“Không biết, tôi rất sợ, không biết nên làm gì nữa!” Thực sự tôi biết nói với Thẩm Hân Hân những điều này không có tác dụng gì, nhưng bây giờ tôi phải nói với ai đó, nếu không tôi sẽ phát điên mất.
“Cậu đang ở đâu, ở bệnh viện hả?”
Tôi nghe thấy ý của Hân Hân là muốn đến ngay, vội vàng nói: “Tớ không có, tớ vẫn đang ở thành phố A”
“Sao cậu không đến bệnh viện?” Thẩm Hân Hân ngừng một lát, rồi lập tức hiểu được chuyện gì, vội vàng nói, “Có phải cậu cần có tiền không?”
Nước mắt tôi càng giàn dụa, nấc lên không thành lời trong điện thoại “Ự” một tiếng.
“Tớ thu xếp chắc có khoảng 1 vạn tệ, cậu còn thiếu bao nhiêu nữa?”
Không ngờ tháng này Thẩm Hân Hân chi tiêu vẫn còn giữ lại được một ít, tôi lau nước mắt, thành thực nói với cô ấy: “Mẹ tớ đã nộp hơn một vạn tệ rồi, bệnh viện nói nếu làm phẫu thuật ngay cần đặt cọc 5 vạn tệ, còn thừa thiếu đâu sẽ tính sau. Tiền của tớ đều trả tiền nhà hết rồi, bây giờ còn chưa đến một nghìn.”
Thẩm Hân Hân nghe thấy thì lo lắng, mắng tôi ầm ầm trong điện thoại: “Cậu bị mù rồi sao, sao không biết để dành dụm riêng ra một khoản tiền lúc cần thiết, như chuyện bây giờ chẳng hạn, khóc cái nông nỗi gì.”
Tôi tủi thân, tôi đâu có tiêu hoang phí một đồng nào, hàng tháng tiền nhà và tiền thuê phòng đã chiếm mất 2/3 số tiền của tôi rồi, đâu còn tiền mà dư thừa nữa.
Hơn nữa trong lòng tôi luôn nghĩ, bố mẹ tôi đều còn rất trẻ, tôi biết một ngày nào đó họ sẽ già đi, nhưng không ngờ là lại có thể nhanh như vậy, càng không thể ngờ được rằng có một ngày, họ lại có thể quỵ ngã ngay bên tôi. Hóa ra tôi vẫn chưa hề chuẩn bị tốt, họ đã già rồi. Nghĩ đến đây, tôi không chịu đựng được làm mặt lạnh với cô ấy.
“Vẫn còn thiếu 4 vạn nữa, nhiều tiền như vậy, vay từng ít một, đến khi mượn đủ không chừng bệnh của bố cậu cũng trễ mất rồi.” Cô ấy im lặng một hồi, khi bắt đầu nói tiếp, ngữ khí đã không còn kích động nữa, nhưng nghe lại rất lo lắng, “Đồng Đồng, cậu đi tìm Sở Mộng Hàn giúp, dù sao cũng là vợ chồng, hơn nữa bây giờ anh ta cũng có tiền, tặng người khác một cái váy, cũng đã gần 7 nghìn tệ, 4 vạn tê, tớ nghĩ đối với anh ta mà nói chỉ là chuyện nhỏ. Bây giờ không phải là lúc ương bướng, lòng tự tôn không cứu được bố cậu đâu, hơn nữa, năm đó là mẹ cậu ghét anh ta, bố cậu chẳng phải mối quan hệ với anh ta cũng không đến nỗi nào sao? Cậu nhờ anh ta giúp, tớ nghĩ anh ta không thể không quan tâm. Mà 4 vạn tệ cũng không phải là quá nhiều, cậu trả dần cho anh ta cũng không mất quá lâu.”
Nghe cô ấy vất vả tìm đủ mọi đạo lý phân tích cho tôi, trái tim tôi giống như bị ai đó đâm cho một lưỡi dao vậy.
“Hân Hân, cảm ơn cậu, số tiền còn lại tớ nhất định sẽ cố gắng nghĩ cách.”
Cô ấy hiểu rõ tính khí của tôi nhất, hạ giọng mắng tôi, “Chết còn muốn thể diện sống thì chịu tội...” Cô ấy lại tiếp tục khuyên tôi, tôi đã nhanh chóng muốn chấm dứt chủ đề đó, cũng không thể nhẫn nhịn thêm nữa, bèn quát lên: “Tớ đã gọi rồi, anh ta và người tình đang vui vẻ với nhau! Hân Hân, cậu không cần nhắc đến anh ta nữa, chúng tôi sớm đã không còn quan hệ gì nữa rồi! Sau này dù có phải bán máu, tôi cũng không cầu cứu anh ta.”
Thẩm Hân Hân rít lên một tiếng trong điện thoại, bật ra một câu thô bạo.
“Cậu chuyển số tài khoản cho tớ, lát nữa tớ tìm cách chuyển tiền cho cậu. Cậu đừng lo lắng quá, tớ sẽ giúp cậu nghĩ cách tiếp.”
Tắt điện thoại với Hân Hân, tôi gửi số tài khoản của mình cho cô ấy, trong lòng có chút ấm áp hơn. Nhưng vẫn còn thiếu tới bốn vạn nữa, tìm đâu ra bây giờ?
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại của tôi lại vang lên...
Tôi nhìn số điện thoại hiện trên màn hình, ngay lập tức vội vàng nhận điện thoại, trong điện thoại là tiếng của Tưởng sư phụ rất gấp gáp: “Đồng Đồng, rốt cuộc cô có chuyện gì vậy?”
Tôi ngớ ta một lúc, sao Tưởng sư phụ lại gọi điện cho tôi lúc này, lại còn khẩu khí không ôn hòa như bình thường, thậm chí còn có