Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342095

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.

quyết không đi mượn tiền của người khác. Cho nên “mượn tiền” biến đổi ngầm trong lòng tôi, là một chuyện vô cùng mất mặt. Sống lâu như vậy, ngoại trừ vay ngân hàng, còn thật sự chưa bao giờ tôi vay tiền một ai khác, hơn nữa lại nhiều tiền như vậy nữa.
5 vạn tệ, trong một ngày phải có được! Tôi nghĩ tôi sắp phát điên rồi! Ngồi trên giường, quang cảnh đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi lại là khuôn mặt của Sở Mộng Hàn. Thực ra trong ba năm nay, mỗi khi tôi rơi vào cảnh khốn cùng, người đầu tiên tôi nghĩ đến đều là anh ta. Nhiều khi quen thuộc giống như thuốc phiện, một khi đã dính vào người, thì rất khó cai nghiện. Từ khi tôi và Sở Mộng Hàn ở bên nhau, cho đến trước khi chúng tôi chia tay, tôi luôn luôn dựa dẫm vào anh ta như thế.
Tuy ba năm trước, chúng tôi kiên quyết chia tay như vậy, và trong ba năm đó tôi cũng đã vô số lần rơi vào cảnh khốn cảnh, nhưng tôi đều tự mình vượt qua từng khó khăn một, không chấp nhận mình bị gục ngã bao giờ. Nhưng bây giờ, lại không phải như thế.
Chưa bao giờ tôi lại bất lực và tuyệt vọng như thế này. Bởi vì không phải là nhu cầu của tôi, mà là tiền cứu mạng bố tôi. Trong thời gi­an một ngày vay muợn các đồng nghiệp của tôi để đuợc 5 vạn tệ, dường như là không có khả năng. Tình hình kinh tế của Thẩm Hân Hân cũng chẳng khác tôi là mấy, cô ấy không thể có tiền cho tôi vay được.
Còn Tưởng sư phụ… tôi nghĩ anh ấy có thể sẽ cho tôi vay, nhưng tôi lại không muốn mở lời với anh ấy. Tôi không muốn mình liên lụy đến hai chử “tiền bạc” trong mối quan hệ đơn thuần với anh ấy.
Tôi run rẩy bấm gọi một số điện thoại, trong vài giây ngắn ngủi, tôi đã nghĩ đến cảnh Sở Mộng Hàn bỏ ra 6 nghìn tệ mua chiếc váy cho bạn gái ở siêu thị mà không hề chớp mắt.
Tôi nghĩ đến đêm hôm đó anh ta nói với tôi: “Cô chẳng qua chỉ là một món quà mà công ty cô gửi tặng cho tôi.” Tôi nghĩ đến hai từ “bạn giường” mà Khang Nhiên đã nhắc đến trong câu nói của mình…
Nhưng cũng đến đúng lúc này, tôi mới biết, tôi thà để anh ta giày vò mình, khinh miệt mình, tôi cũng không muốn tôi và người con trai khác có sự dây dưa không rõ ràng. Hóa ra tôi cũng vẫn chẳng có gì khá hơn.
Tôi không biết mình đã có nhiều dũng khí như thế, lại ôm trong lòng một trái tim hèn mọn để gọi cuộc điện thoại này, tôi chỉ biết điện thoại trong tay cứ rung mãi. Điện thoại phía bên kia mãi vẫn không có tín hiệu âm thanh vọng đến, trong lòng tôi cũng như treo lơ lửng trong không trung.
Đúng lúc tôi định cúp điện thoại, thì nó lại có kết nối.
“Alo”. Tim tôi đập nhanh, tiếng nói thật nhẹ nhàng cẩn thận.
“Xin chào, xin hỏi vị nào đấy ạ?” Tiếng nói của người con gái lại vang lên trong điện thoại một lần nữa, kèm theo cả sự dịu dàng, mềm mại.
Tim tôi đập loạn lên.
Giọng nói của cô gái này quen thuộc, nếu đoán không sai, thì đây chính là Khang Nhiên ở bên cạnh Sở Mộng Hàn hôm đó. Tôi không ngờ đến, nhận điện thoại lại không phải là Sở Mộng Hàn, mà lại là một người con gái.
Sắc trời bên ngoài dần dần tối xuống, tim tôi cũng vì ánh chiều tà mờ nhạt khiến cho càng thêm mờ mịt. Xem ra trong điện thoại của Sở Mộng Hàn không hề lưu số điện thoại của tôi, nếu không, Khang Nhiên nhìn thấy số điện thoại lưu số, sẽ không hỏi như thế.
“Xin hỏi có Sở Mộng Hàn ở đấy không?”
Ở đầu dây bên kia Khang Nhiên im lặng vài giây, mới hỏi lại “Cô là ai vậy?”
“Tôi là Tiêu Đồng Đồng, phiền cô đưa anh ấy nhận điện thoại nhé!” Khẩu khí của tôi có phần hơi gấp gáp, vì tôi thực sự không muốn nói thêm với cô ta thêm một câu nào nữa, đặc biệt là trong tình cảnh hiện giờ.
“Là Đồng Đồng à, tôi là Khang Nhiên đây, cô tìm Mộng Hàn có việc sao?” Người phụ nữ này thật ngớ ngẩn, tôi tìm anh ta đương nhiên là có chuyện, nhưng có nhất định phải nói với cô ta sao? Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ giọng thật bình tĩnh, “Ừm, cô Khang, tôi có chuyện, có thể bảo anh ấy nghe điện được không?”
“Ừ… bây giờ không tiện cho anh ấy lắm, hay là cô đợi lát nữa gọi lại được không?”
Gọi thêm lần nữa sao? Gọi điện cho anh ta, dường như tôi đã phải gắng hết sức lực của mình rồi, còn gọi thêm lần nữa sao?
“Vậy khoảng bao lâu tôi gọi lại thì thuận tiện?” Tôi hỏi một cách ngớ ngẩn.
Cô ta không ngờ là tôi lại hỏi như vậy, ngữ điệu có vẻ hơi lạ thường, “Cô có việc gấp à?”
“Vâng, đúng vậy!” Tôi cầm điện thoại mà gật gật đầu.
“Vậy cô chờ một chút, tôi đưa điện thoại cho anh ấy…” Nghe cô ta nói như vậy, tôi kìm được từ từ thả lỏng khẩu khí, nhưng điện thoại lại vang lên câu cô ta bổ sung thêm: “Anh ấy đang tắm!” Cuối cùng tôi cũng hiểu được trong câu nói “không tiện” của Khanh Nhiên là nói đến cái gì. Có thể, cuộc điện thoại này của tôi vốn không nên gọi.
Đột nhiên tôi thấy hận mình, vì sao, sao không giữ thật chặt trái tim mình.
Quả nhiên trong điện thoại có tiếng nước chảy truyển đến, còn có ngữ điệu nhu mì của Khang Nhiên, “Hàn, cô Tiểu Đồng Đồng của Tập đoàn Hiểu Thiên tìm anh”.
Dường như không có chút do dự, tôi nghe thấy tiếng Sở Mộng Hàn lạnh lùng trả lời: “Bảo cô ấy lát gọi lại sau.”
Giọng điệu của anh ta rất lạnh, lúc này hi