Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
chút phẫn nộ trong đó.
Anh ta hỏi như vậy, tôi nhất thời không biết nên trả lời thế nào. Tôi còn chưa dám quyết định mở lời vay tiền anh ấy.
Tôi ấp úng, ngữ khí của anh ta thực sự rất lo lắng: “Đồng Đồng, thực sự cứ phải coi tôi xa lạ như vậy sao? Tôi thực sự thất vọng về cô, từ khi chúng ta quen biết nhau, tuy biết cô luôn khép kín, nhưng tôi cứ nghĩ, tôi và những người khác ít nhiều cũng có sự khác biệt, tối thiểu, tôi cũng có thể được coi là bạn cô. Nhưng không ngờ, quen biết nhau ba năm, trong lòng cô, tôi vẫn không được coi là một người bạn.”
“Tưởng sư phụ, không phải như thế. Tôi luôn coi anh là bạn, chỉ là...” Anh ta thở dài, tôi cảm thấy như mình vừa làm điều gì đó sai trái vậy.
“Đã là bạn, đáng ra phải giúp đỡ nhau. Đến khi nào tôi cần giúp đỡ, tôi nghĩ người đầu tiên tôi gọi điện chính là cô đấy, như thế mới gọi là bạn bè.” Tưởng sư phụ nói rất chân thành, có lẽ anh ta nói đúng, ba năm nay tôi luôn sống khép kín, đặc biệt đã cố tình để mình tránh xa rất nhiều người. Có phải tôi thực sự đã sai rồi không?
“Tưởng sư phụ...” Tôi phát hiện từ khi xuất hiện cái người Sở mưu nhân nào đó, tuyến lệ của tôi phát triển đặc biệt, lúc này, tôi cũng không biết vì sao nước mắt đã chảy khắp khuôn mặt.
“Đồng Đồng, Thẩm Hân Hân nói cô có chuyện lớn, nhưng tôi hỏi cô, cô không báo cho tôi biết, lại để tôi gọi điện cho cô.” Hóa ra là Thẩm Hân Hân, ban nãy còn nói tôi không phải lo lắng, sẽ thay tôi nghĩ cách, hóa ra là tìm Tưởng sư phụ.
Tôi hít một hơi, cũng không làm bộ làm tịch nữa, cũng chẳng có tư cách mà làm đạo đức giả nữa, tôi nhẹ nhàng nói với anh ta: “Tưởng sư phụ, tôi cần 4 vạn tệ rất gấp, tốt nhất là trong hôm nay có thể đủ, bởi vì...”
Vẫn chưa nói hết câu, đã bị Tưởng sư phụ ngắt lời: “Trong nhà xảy ra chuyện à?”
“Ừm, vâng!”
“Hai tiếng nữa tôi đến!” Anh ta nói chắc như đinh đóng cột vậy.
Tôi nhìn ra bầu trời bên ngoài, thành phố A nhiều mưa, thời tiết nói thay đổi là thay đổi, lúc này đã mây đen kéo đến mù mịt, không khí nặng mùi ẩm ướt. Tôi muốn nói anh ta cũng giống như Thẩm Hân Hân, chuyển tiền cho tôi là được, nhưng lại nghĩ, 4 vạn tệ không phải là con số ít, thế nào cũng phải viết cho Tưởng sư phụ một tờ giấy vay tiền hay gì đó.
“Tưởng sư phụ, cám ơn anh, nhưng trời sắp mưa rồi, nhớ mang theo ô đấy.” Trong điện thoại vang lên tiếng cười nhẹ nhàng, kèm theo là tiếng cúp điện thoại.
Một tiếng đồng hồ trôi đi thật nhanh, trong lúc đó mẹ tôi lại gọi điện đến, tôi nói đã dồn đủ tiền rồi, để bà không quá lo lắng, tôi sẽ về ngay trong đêm hôm nay.
Điện thoại lại reo lên, Tưởng sư phụ sao lại nhanh thế được? Nhưng cầm điện thoại lên nhìn, lại là số của Sở Mộng Hàn. Máu trong người tôi như ngưng kết lại, lúc này anh ta gọi điện cho tôi làm gì chứ? Vừa vui đùa mây mưa với Khang Nhiên xong, đang tinh thần phấn khích, nhìn cái gì cũng vui vẻ, cho nên nhớ đến cái kẻ “trà thừa sau cơm” như tôi đây sao?
Còn có ý nghĩa gì nữa chứ?
Tôi để điện thoại về chế độ im lặng, nhìn lên dãy số không ngừng phát sáng trên màn hình. Sở Mộng Hàn liên tục gọi đến, mỗi lần lại cách nhau chừng 10 phút. Sau ba lần gọi thì hoàn toàn im ắng, màn hình cũng không sáng lên nữa. Tôi nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại, dùng tay ấn xóa ba chữ “Sở Mộng Hàn” vẫn lưu trong danh bạ, cái động tác này đáng lẽ chỉ cần vài giây là hoàn thành, vậy mà tôi lại phải dùng tới thời gian ba năm.
Ngốc nghếch chờ đợi không biết đã bao lâu, tôi nghe thấy tiếng xe ô tô ở phía dưới lầu, chạy về phía cửa sổ, quả nhiên là xe của Tưởng sư phụ đã đến.
Trên trời đã lác đác có giọt mưa, tôi cầm ô, chạy xuống phía dưới.
Tưởng sư phụ dừng hẳn xe lại, đang bước từ bên trong ra. Mặc một chiếc áo sơ mi dài tay, cổ áo đeo cà vạt. Dáng bộ như vậy, không nghi ngờ gì chính là vừa rời khỏi công ty đến đây. Tôi tiến đến gần anh ta, mới phát hiện trên khuôn mặt vẫn còn mồ hôi.
“Đồng Đồng!” tôi vẫn đang còn chưa kịp mở miệng, thì anh ta đã gọi tôi, từ trên người lấy ra một tấm séc ngân hàng nhét vào tay tôi.
“Trong này có 5 vạn tệ, Thẩm Hân Hân vừa nói với tôi là bố cô bị bệnh. Đi viện không giống như đi mua đồ, thiếu tiền thì không cần mua, cho dù có thiếu chút tiền lẻ, bệnh viện cũng không cho làm phẫu thuật cho người bệnh đâu, ngoài việc cấp cứu thông thường, tất cả những biện pháp y tế khác đều có thể dừng lại. Tôi gửi thêm một vạn nữa, để tránh đến khi đó cô lại lo đến phát khóc như bây giờ.” Anh ta cười rất ôn tồn.
Trái tim tôi thật sự ấm áp, vội vàng nắm chặt lấy tấm séc, giống như nắm chặt một niềm hi vọng vậy.
“Tưởng sư phụ, cảm ơn anh!” Tôi không biết nên nói điều gì nữa, ngoài từ cảm ơn.
“Nha đầu thối, cảm ơn cái gì, còn không nói tôi không cần là may rồi!” Anh ta nhất định biết trong lòng tôi bây giờ rất bất an.
Tôi suy nghĩ, dù sao cũng vẫn nên nói với anh ấy: “Tưởng sư phụ, nhiều tiền như vậy tôi nên viết cho anh một tờ giấy nợ. Có thể tôi không trả anh sớm được.”
Anh ta sững người một lúc, cười đầy thâm sâu, nhưng không biết có phải là tôi bị ảo giác không, trong đáy mắt anh ta sáng lên một ti