Kinh Thiên kỳ án ( Tập 1: Tội phạm trí tuệ cao ) - Full
Tác giả: Rick Riordan
Ngày cập nhật: 22:47 17/12/2015
Lượt xem: 1341509
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1509 lượt.
ều đó thật kinh khủng. Từngcơ bắp của nó mỏi nhừ. Tóc nó rối như tổ quạ. Quần áo thì bết đầy mùi mìLasagna mà Dan đã lỡ tay làm vấy lên người nó trong chuyến bay. Tệ hơn hếtthảy, Amy không chợp mắt được lấy một phút nào, vì càng đọc thì cái ý nghĩ cànghình thành rõ hơn trong đầu nó về Flanklin và về Paris- và ýnghĩ ấy khiến nó sợ hãi.
Ở khu vực xếp hàng chờ làm thủ tục hải quan, Amy biếtchắc mình sẽ quên bẵng ngay mọi thứ khi viên hải quan hỏi về cha mẹ của cả hai,nhưng nó đã bập bẹ được câu nói dối trước đó đã tập dượt với Dan- rằng cha mẹchúng sẽ đến ngay trong chuyến bay sau đó. Sự hiện diện của Nellie dường như đãkhiến viên hải quan yên tâm, nhất là khi Nellie trả lời những câu hỏi bằngchính tiếng Pháp. Viên hải quan gật đầu, đóng dấu vòa hộ chiếu và cho cả bọnqua.
“Nellie này, chị nói được tiếng Pháp?” Dan hỏi
“Ừa, mẹ chị dạy tiếng Pháp. Bà cũng giống như, xemnào, giống như người Pháp vậy đó”
“Thế mà em lại nghĩ gia đình chị đến từ Mexico City”
“Chỉ có cha chị thôi, chị sử dụng 3 thứ tiếng khi lớnlên”
“Thật tuyệt vời” Amy thốt lên. Nó thật sự cảm thấyghen tỵ. Nó ước gì mình biết được các thứ tiếng khác, nhưng khi học thì nó thấythật vô vọng. Thậm chí Amy còn không sao nhớ được màu sắc và con số trong quyểntiếng Tây Ban Nha dành cho nhà trẻ.
“ĐÂu có gì ghê gớm đau” Nellie quả quyết với cả hai“Khi đã biết hai ngôn ngữ, học hai, ba hay bốn thứ tiếng nữa dễ ợt à”
Amy không rõ cô nàng có nghiêm túc không, nhưng rốtcuộc cả bọn cũng đã qua được chỗ hải quan. Cả hai nhận lại hành lý, đổi tiềnĐôla sang đồng Euro tại một ki ốt và cứ thế rảo bước vào trong nhà chờ hànhkhách.
Amy thấy hoàn toàn bất lực trước những tấm biển chỉ dẫn viết bằng tiếng Pháp. Ánh sáng banmai xuyên qua sảnh, dù với nó tưởng chừng như là nửa đêm. Dưới sảnh, một đámđông đang tụ tập. Mọi người bấm máy ảnh với đèn láp lóe lên lia lịa và đặt câuhỏi cho một nhân vật mà Amy không sao nhìn thấy được.
“Ôi, bọn paparazzi” Nellie nói “Có lẽ đó là, coi nào,Kayne West chăng”
“Đâu phải” Amy nói, nhưng Nellie cũng chẳng hề nảnlòng. Cả ba băng qua đám đông bằng vô số những excusez-mois (xin lỗi – tiếng Pháp). Và khi đến gần, Amy lập tứcdừng sững lại. “Là Jonah Wizard”
Gã nhóc đang bước qua đám đông vây kín, tay bận kýtên, trong khi ông bố cứ kè kè sau lưng như một tay vệ sĩ. Jonah mặc quần jeansthụng, áo khoác da màu đen choàng bên ngoài chiếc ba lỗ trắng, cộng với nửa tấntrang sức bằng bạc lỉnh kỉnh trên người. Trông gã ta thật tươi tắn khỏe khoắn,như thể chuyến bay vừa rồi của gã tốt hơn của Amy vạn lần.
“Anh Wizard” những tay phóng viên cứxúm xít quanh Jonah với hàng đống câu hỏi. Gã trả lời bọn họ bằng tiếng Pháp,khiến Amy rất đỗi ngạc nhiên.
Ở đó có quá nhiều người đến nỗi Amy ước sao mình cứtan chảy vào những bức tường cho xong, trái lại Jonah trông vẫn rất bình thản.Gã nhóc tặng đám đông nụ cười rạng rỡ và nói một điều gì đó khiến họ cười phálên, rồi gã nhìn chằm chằm vào Amy.
“Yo, bọn nhìn lén” Jonah gọi to
Amy rúm người lại. Jonah bắt đầu rẽ về phía chúng vàcả đám đông xoay theo xem thử siêu sao của chúng ta đang nói chuyện với ai.
“Ồ, không đời nào như vậy, hai đứa quen Jonah Wizardsao?” Nellie nói
“Bọn em là họ hàng với nó” Dan càu nhàu “họ hàng xa”
Nellie trông như thể sắp xỉu đến nơi. Bất thình lình,Jonah đã đứng đối diện cả ba, bắt tay với Amy, vỗ khẽ vào lưng Dan và ký tênvào áo của Nellie, rồi toàn bộ ống kính bắt đầu chụp ảnh tất cả bọn họ.
Đừng có nhìnvào tôi! Amy muốn thét lên. Người tôi bốc đầy mùi mì lasagna. Giọngcon bé không cất lên nổi. Nó cố thoái lui nhưng hai chân đã cứng lại.
“Jonah này” cha của siêu sao lên tiếng “Chúng ta phảiđi thôi”
“Yeah, đúng vậy” Jonah đá mắt với Amy “Đi cùng nào,chúng ta có chuyện cần bàn”
Cha Jonah phản đối, nhưng Jonah đã choàng cánh tay quaAmy và dắt con bé đi qua nhà chờ hành khách, bỏ lại Dan, Nellie và một bầy đôngđúc những tay paparazzi đằng sau chụp ảnh liên hồi. Amy biết chắc nó có thểchết ngay tức khắc vào bất cứ lúc nào vì xấu hổ, nhưng rốt cuộc cả hai cũng bỏđược đám đông để ra ngoài. Ngày hôm đó trời ấm và nhiều mây. Những đám mây bãogiăng kín ở phía chân trời. Một chiếc limousineđen đợi sẵn ở lề đường.
“Chúng ta- không nên” Amy bắt đầu phản đối. Nó nhớnhững gì ông McIntyre căn dặn: chớ tin một ai.
“Em đùa đấy à?” Nellie nói “Đi chung limo với JonahWizard ? đi thôi” Cô nàng trườn thẳng vào chiếc limo. Chỉ vài phút sau, tất cảđang hướng về đường l’autoroute de l’est(xa lộ phía đông- tiếng Pháp) phía trung tâm Paris.
“Trời ạ, đây rất yêu thành phố này” Jonah lên tiếng
Hai hàng ghế phía sau chiếc limo quay đối diện vớinhau. Jonah và cha của gã ngồi một bên, Amy, Dan và Nellie ngồi bên còn lại.Ông bố mải mê ghi chú trên chiếc BlackBerry, cứ thi thoảng lại ngẩng lên vàchau mày khi thấy Amy, như thể ông không sao tin được rằng Amy vẫn còn ngồi đó.
Bên ngoài, hàng dãy những tòa nhà bằng đá màu